Nhà họ Cảnh đúng là nhà phú quý, ngoại trừ những trang sức ở trên bàn, ở trong phòng cũng có không ít đồ vật có giá trị.
Có chuyên gia mắt sắc, chỉ vào bình phong được bày ở trong phòng khen ngợi: “Bộ bình phong khắc hoa bằng gỗ tử đàn này có phẩm tướng rất tuyệt.”
Vì muốn mau chóng gom đủ tiền mua đất, Cảnh An Hoằng cũng sẽ làm mọi cách, ông không chút do dự buông xuống thân phận văn nhân của mình, thấy có chuyên gia khen bình phong, cả người lập tức hóa thân thành nhân viên bán hàng đẩy mạnh sản phẩm, bắt đầu giới thiệu tỉ mỉ về bộ bình phong này.
Chuyên gia có thể tiếp xúc với người xuyên không đều là tinh anh đứng đầu.
Chuyên gia mở miệng đầu tiên tự cho là mình có ánh mắt bất phàm, cho dù Cảnh An Hoằng không mở miệng giảng giải, ông ấy cũng có thể hiểu rõ chỗ trân quý của bộ bình phong trước mắt này.
Liền lấy bộ bình phong trước mắt này tới nói, chủ thể là gỗ tử đàn, mặt trên khắc hoa lập thể lại tinh xảo, bình phong là dùng tơ tằm cùng lụa bố tốt nhất thêu thành hai mặt thêu khác nhau, giá trị của bộ bình phong này đã có được một vị trí trung tâm ở Viện Bảo Tàng Đế Đô.
Hiện tại người đi Viện Bảo Tàng muốn tìm hiểu văn hóa còn không phải là ăn, mặc, ở, đi lại của cổ nhân hay sao, gia cụ là quan trọng nhất, học giả trong nước cũng cảm thấy rất hứng thú.
Cố tình gia cụ cùng đồ cổ lại khác nhau, đầu gỗ chiêu côn trùng, cho dù giai đoạn trước có công nghệ phòng ngừa côn trùng rất tốt, những đầu gỗ này cũng thắng không nổi sự ăn mòn của năm tháng.
Hiện giờ gia cụ là đồ cổ, căn bản trong nước lấy không ra mấy thứ có niên đại xa xăm, xa xăm nhất cũng chỉ đến triều Minh, dư lại phần lớn chính là đời sau dựa vào việc cổ nhân lưu truyền tới bản vẽ cùng tư liệu văn tự mà phục chế lại.
Mặc dù nhà họ Cảnh với thời hiện đại không phải chung một tuyến thời gian cùng triều đại, nhưng chỉ cần xem qua bài trí gia cụ của Cảnh phủ, chuyên gia có thể phỏng đoán ra triều đại của nhà họ Cảnh ước chừng gần với triều Đường, bởi vì gia cụ trong phòng cho dù là trang trí hay là ghế dựa đều được điêu khắc rất đa dạng, hình dáng đều rất giống gia cụ thời Đường.
Chuyên gia mang lên bao tay trắng, thật cẩn thận sờ sờ bình phong khắc hoa, vừa lòng gật gật đầu: “Tôi thấy gia cụ trong phòng của anh đều rất không tệ, bộ bình phong cùng diễn anh bác cổ giá, ghế gập khắc hoa thiếp vàng ở phía sau tôi đều sẽ lấy.”
Nhóm gia cụ này đều là tư liệu trân quý để nghiên cứu về điêu khắc thời Đường.
Chuyên gia nghĩ đến kinh phí tiêu dùng mà nhóm lãnh đạo đã cấp cho mình trước khi xuất phát, hạ quyết tâm lấy hết tất cả gia cụ ở nhà chính.
Sau khi vị chuyên gia này mở miệng định ra tất cả gia cụ ở nhà chính, một người đàn ông trung niên đi theo bên người Quách Chính Thanh lập tức cầm laptop tiến lên trao đổi giá tiền cùng Cảnh An Hoằng.
Người đàn ông trung niên tên là Vương Cát, là người bên phòng tài vụ đi theo lần hành động này, trách nhiệm của ông ấy chính là dùng kinh nghiệm phong phú về đồ cổ của mình, định giá cho những đồ vật mà nhóm chuyên gia coi trọng.
Vương Cát một bên mở máy tính, một bên giúp Cảnh An Hoằng chuẩn bị tâm lý: “Ngài Cảnh, bởi vì giao dịch lần này đến từ phía chính phủ, cho nên giá tiền không có khả năng cao bằng giá tiền trên thị trường, hy vọng ngài có thể lý giải điểm này.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
