Đới Lộ nhìn lãnh đạo của mình thất thố, trong lòng hơi cân bằng một chút.
Cô đã nói rồi, người bình thường nhìn thấy trường hợp như thế này đều sẽ đánh mất thần trí, căn bản không phải do cô không có kiến thức.
Làm một người hiện đại, trừ lúc dạo tiệm vàng, Đới Lộ thật sự chưa từng nhìn thấy trang sức bằng vàng nhiều như vậy ở chỗ khác.
Có trời mới biết lúc trước hai mắt Đới Lộ chỉ nhìn vài lần, người nhà họ Cảnh đã từ trên bàn cầm lên những đồ trang sức đó nhét vào trên người cô.
Hành vi của người nhà họ Cảnh đã làm Đới Lộ sợ hãi, mặc dù phòng quản lý cũng không có quy định không thể nhận đồ của người xuyên không, nhưng mấy thứ trên bàn này đều là đồ cổ, còn mạ vàng nạm ngọc, đồ vật quý giá như vậy cô không thể yên tâm nhận lấy.
Cuối cùng Đới Lộ cự tuyệt tất cả trang sức, cũng không thể ngăn cản quyết tâm của người nhà họ Cảnh kiên quyết muốn tặng trang sức cho cô, cuối cùng cổ tay của cô bị Triệu Hoa Lan mạnh mẽ đeo lên một đôi vòng tay bằng vàng ròng được khảm nam châu, Sở Tú Nương lại cho một đôi vòng tay làm bằng hồng ngọc, Cảnh Tình cũng cho cô một bộ trang sức vàng ròng nạm trân châu.
Người nhà họ Cảnh cũng không nặng bên này nhẹ bên kia, Khâu Thành Cảnh là đàn ông, cũng được cho số lượng trang sức giống như Đới Lộ, anh là một người đàn ông cũng không muốn nhận lấy những trang sức này, nhưng người nhà họ Cảnh cũng mặc kệ, tóm lại bọn họ kiên quyết muốn tặng lễ, nói thẳng Khâu Thành Cảnh không sử dụng được cho mình, nhưng sau này vợ của anh chắc chắn sẽ cần, nếu không có thì em gái của anh cũng có thể dùng.
Cuối cùng mấy người Đới Lộ cũng không có cách nào khác, vì làm người nhà họ Cảnh an tâm, chỉ có thể tạm thời nhận lấy trang sức, chờ sau khi quay về sẽ báo cáo với lãnh đạo để xử lý những trang sức này.
Nhưng nghĩ đến việc từ sau khi trở về từ nhà họ Cảnh, lãnh đạo cũng không rảnh lo chút trang sức này của bọn họ, bởi vì lãnh đạo của bọn họ là Quách Chính Thanh cùng nhóm chuyên gia được ông mời đến đã hoàn toàn bị lạc ở trong ổ phú quý của nhà họ Cảnh.
So với Quách Chính Thanh, nhóm chuyên gia đi theo ông đến đây có vẻ chuyên nghiệp hơn nhiều.
Mặc dù trang sức trên bàn đều hoa lệ phú quý, nhưng ở trong mắt ba chuyên gia, phỏng chừng chỉ có người ở trong Viện Bảo Tàng của Đế Đô thì hai mắt sẽ nhìn nhiều thêm mấy lần.
***
Mấy năm nay, người trẻ tuổi đều chạy theo Hán phục, bởi vì chuyện này, bọn họ cũng không chú ý nhiều đến những phục sức chỉ có phụ nữ thời cổ đại yêu thích.
Những đồ trang sức đó được trưng bày ở Viện Bảo Tàng, cũng có rất nhiều người trẻ tuổi tham quan chụp ảnh.
Viện Bảo Tàng của Đế Đô có nhiều đồ vật triển lãm phong phú, phần lớn đều là trân phẩm của Hoàng hậu cùng cung phi của hai triều Minh - Thanh, mặc kệ là chất liệu hay là thủ công đều đại biểu cho tay nghề cao cấp nhất lúc bấy giờ.
Lần này, mục đích của nhóm chuyên gia là tất cả vật phẩm có trong nhà họ Cảnh, tận lực thay mặt chính phủ mua một bộ phận có giá trị nghiên cứu nhất.
Các Viện Bảo Tàng lớn ở trong nước đã cất giữ rất nhiều trang sức của phụ nữ, cho nên lần này cũng không nằm trong danh sách “thu mua” của nhóm chuyên gia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)