Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Nắm Tay Cùng Xuyên Không, Trở Thành Hoàng Tộc Bị Mất Nước Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Tạ Minh Thước lanh lẹ né tránh, trốn sau lưng Tạ Minh Huyễn, lấy đại ca làm lá chắn.

“Hầy.” Tạ Minh Huyễn thở dài bất đắc dĩ, thế nhưng đuôi mắt lại tràn ngập ý cười.

Sau màn cười đùa, trời ngoài điện đã điểm tinh quang.

Tạ Minh Chước tựa vào mẫu hậu, giọng lười biếng: “Con muốn mời một văn phu tử và một võ sư phụ, mọi người có đề nghị gì không?”

Tạ Minh Thước hỏi: “Có yêu cầu gì không? Học vấn uyên bác là cơ bản rồi, triều đình thiếu gì? Muốn hài hước dí dỏm hay nghiêm túc chính trực? Hay là đẹp trai cũng được, nhìn cho đỡ chán.”

Tạ Minh Chước lườm hắn: “Chỉ cần thật lòng dạy dỗ ta là được.”

“Thật lòng?”

Tạ Minh Thước hừ một tiếng: “Phụ hoàng đã hạ lệnh thì ai dám không nghiêm túc dạy?”

Tạ Minh Huyễn: “Cũng chưa chắc, mới học thì khó phát hiện thầy có dạy thật lòng hay không.”

Vì không biết gì nên thầy nói gì cũng phải nghe theo.

Mạnh Ỷ nói: “Ta thấy Xương Úy cũng không tệ, hôm nay gặp mới thấy ông ta không quá bảo thủ, tính tình cũng ôn hòa. Chỉ sợ là bận rộn, không có thời gian.”

Tạ Trường Phong gật đầu: “Ta cũng thấy ông ta không tệ, ngày mai hỏi thử xem sao.”

“Còn sư phụ dạy võ thì sao?”

“Hay là ngày mai cũng hỏi Uy Ninh Hầu một tiếng?”

Nguyên chủ của Tạ Minh Huyễn là một kẻ ngốc, hoàn toàn không biết chuyện gì nên không đưa ra ý kiến. Tất nhiên hắn cũng đang cố gắng học hỏi.

“Thôi bỏ đi, chiêu thức con tự luyện trước.” Tạ Minh Chước lười biếng đứng dậy: “Còn bắn tên và cưỡi ngựa thì đợi tìm được sư phụ phù hợp rồi luyện sau.”

Tạ Minh Thước nói: “Ta nhớ trong cung có võ trường nuôi không ít võ sư, ta cũng muốn học, hay là chúng ta cùng đi đi.”

“Được thôi.”

Tối hôm đó Tạ Minh Chước tự lập một kế hoạch học tập rất chi tiết.

Buổi sáng đọc sách, buổi chiều luyện võ hai canh giờ, thời gian còn lại thì xem tấu chương.

Tấu chương đôi khi có thể phản ánh tính cách và phong cách làm việc của quan viên.

Ví như tri phủ Thuận Thiên lúc nào mở đầu cũng viết “Thánh thể an khang”, sau đó dùng rất nhiều bút mực để mô tả kinh thành phồn hoa, dân chúng an cư lạc nghiệp, khen ngợi hoàng thượng chăm lo triều chính, chúc Đại Khải trường tồn vạn năm.

Điều này cho thấy mỗi ngày ông ta không có việc gì làm, chỉ còn biết dùng văn chương giết thời gian, tiện thể nhắc nhở mọi người rằng mình vẫn tồn tại.

Lại như diêm ngự sử Sơn Đông ghi trong tấu bản tháng này ruộng muối lại sản xuất bao nhiêu, ngư dân mỗi ngày đều bội thu trở về, hải sản ngon vô cùng, dâng vài loại cá tôm quý cho hoàng thượng thưởng thức.

Hiếu kính đúng là hiếu kính, chỉ có điều Tạ Minh Chước lo hoàng thượng sẽ bị gout.

Tổng đốc Phúc Kiến thì suốt ngày nhắc đến hải tặc, miêu tả bọn chúng mặt xanh nanh vàng, tham lam tàn ác, thề phải đánh cho bọn chúng đến cha mẹ cũng không nhận ra, rồi kết thúc bằng một câu có thể tăng thêm lương bổng cho thủy sư không.

Những tấu bản không quan trọng này sau khi thông qua Chính ty trình lên sẽ đưa thẳng lên long án, không cần phê duyệt, chỉ để hoàng đế đọc chơi giết thời gian.

Còn những tấu chương thật sự bàn việc quốc gia đều được nội các và Ty Lễ Giám nắm chặt trong tay.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc