Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Nắm Tay Cùng Xuyên Không, Trở Thành Hoàng Tộc Bị Mất Nước Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Tạ Minh Chước nhận được danh sách quyên góp sau bữa tối. Trên danh sách ghi rõ hộ tịch, họ tên, tuổi tác, số lượng quyên góp và địa điểm cứu tế dự kiến của từng thương nhân.

Tổng cộng có mười ba người, trong đó có hai người đồng hạng nhất, mỗi người quyên chín vạn thạch lương thực.

Người đứng đầu là một thương nhân giàu có đến từ Sơn Tây, họ Lữ tên Phi, hai mươi chín tuổi, cũng là nữ tử duy nhất trong danh sách.

Người thứ hai tên Chu Toại, đến từ phủ Tô Châu thuộc Nam Trực Lệ, hai mươi lăm tuổi, cũng rất trẻ.

Những người còn lại phần lớn là người kinh thành, lác đác vài người đến từ các tỉnh ngoài.

Chỉ cần họ trong thời hạn quy định đưa được tiền và lương thực đến nơi chỉ định thì được xem là hoàn thành nhiệm vụ, triều đình sẽ đặc cách ban cho họ chỉ tiêu khoa cử tương ứng.

Sơn Tây và Hà Nam cách kinh thành khá gần, đa số thương nhân chọn đưa lương thực đến Thái Nguyên ở Sơn Tây và Khai Phong ở Hà Nam.

Lữ Phi nguyên quán Sơn Tây, đương nhiên chọn Sơn Tây.

Chỉ có thương nhân người Thiểm Tây và Chu Toại từ phủ Tô Châu là đi Tây An, cũng may Thiểm Tây ít nông hộ, áp lực cứu tế nhẹ hơn.

Vì đường xa, triều đình cho phép họ được gia hạn ba ngày.

“Chước Chước, một hộ một mẫu là bốn mươi bảy vạn thạch, năm mươi vạn có đủ không?” Tạ Trường Phong không khỏi hỏi.

Tạ Minh Chước mỉm cười: “Lần này là để cứu nguy, nếu thật sự xảy ra tuyết tai thì năm mươi vạn cũng đủ ổn định tình hình tạm thời. Khi đó điều lương từ các nơi đến cứu tế là chuyện hợp tình hợp lý, lại không bị gấp gáp.”

Dù sao lý do đạo tiên báo mộng cũng không đủ sức thuyết phục, nếu mượn cớ này để điều lương từ trước, chắc chắn quan phủ các nơi sẽ truy hỏi ngọn ngành, đi lại phiền phức không thôi.

“Cũng đúng.”

Tạ Trường Phong ngẫm nghĩ lại hỏi: “Theo lý thì Cam Túc còn nằm xa ở tây bắc, sao lại không có tuyết tai?”

Tạ Minh Thước vừa nghịch ngọc bội vừa hờ hững nói: “Đó là do người viết cố tình.”

“Sao cơ?”

“Ba tỉnh đều có tuyết, chỉ riêng Cam Túc không có, chẳng phải càng cho thấy thiên tượng dị thường sao? Sự việc phi lý như thế còn xảy ra, chẳng phải càng khiến lời đồn hoàng đế bất nhân nên thiên tai mới giáng xuống thêm thuyết phục à?”

Tạ Trường Phong: “...”

Ngôi vị hoàng đế này đúng là bức bối!

Mạnh Ỷ rót một chén trà đưa qua, dịu dàng nói: “Đừng nói mấy chuyện nặng nề này nữa. Chước Chước, sinh nhật con sắp đến rồi, định tổ chức thế nào?”

“Không cần làm lớn, cả nhà ăn bữa cơm là được.”

“Ở phủ công chúa hay trong cung?”

“Trong cung đi, cha mẹ xuất cung cũng không tiện.”

Mạnh Ỷ mỉm cười gật đầu: “Theo lệ thì cuối tháng phải phát thiệp, chỉ mời vài tông thất còn ở kinh thành, thêm cả nhà họ Mạnh.”

“Mẫu hậu, việc này làm phiền người rồi.” Tạ Minh Chước níu tay áo bà, tựa vào vai.

“Không phiền, ta đang lo không có việc làm đây, nhàn rỗi đến mốc người rồi.” Mạnh Ỷ xoa đầu nàng: “Ngược lại là con cả ngày không thấy nghỉ ngơi chút nào.”

“Ừm ừm, nên mới cần cái ôm đầy yêu thương của mẫu hậu đó.”

“Được được được, ôm bao lâu cũng được, hay tối nay ngủ lại với ta luôn nhé?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc