Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tuy công chúa không thể lên triều, nhưng nội thị thì có thể.
Nàng khoác trên mình bộ trang phục nội thị giản dị, tìm một góc có tầm nhìn tốt, từ đây có thể quan sát gần như toàn bộ hành động và lời nói của các đại thần.
Văn thần và võ tướng chia thành hai hàng trái phải.
Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ dẫn theo Đại Hán tướng quân đứng nghiêm nghị ở hai bên bậc thềm.
Khi vào triều hoàng đế vẫn chưa xuất hiện, quần thần chỉ thấy phía trước có hai người đứng quay lưng lại, đều mặc thường phục của thân vương.
Ngoài mạch hoàng gia và mấy vị tông thân trong Tông Nhân Phủ ra thì kinh thành hiện tại không còn thân vương hay quận vương nào khác.
Tông Nhân Phủ phụ trách sự vụ hoàng thất, thường không nhúng tay vào triều chính, hiếm khi xuất hiện tại buổi chầu.
Hai người kia một chắc chắn là Tấn Vương, người còn lại chẳng lẽ là Tề Vương?
Ai cũng biết Tề Vương là một kẻ ngốc.
Thượng thư bộ Lễ kiêm Đông Các đại học sĩ Phạm Văn Tâm bị các đồng liêu xúi giục, đành phải bước lên chào hỏi.
Dĩ nhiên là bản thân ông ta cũng tò mò.
“Vi thần khấu kiến Tấn Vương điện hạ, gần đây điện hạ thế nào?”
Giọng điệu tuy cung kính nhưng không quá câu nệ, bởi giữa ông ta và Tấn Vương từng có chút tình thầy trò.
Tạ Minh Thước nghe vậy liền quay đầu, cả một hàng đại thần đồng loạt ngoảnh nhìn, ánh mắt sáng quắc.
Đám đại thần hiếu kỳ đến ngứa ngáy ruột gan, chỉ hận không thể lập tức túm cổ áo Tấn Vương để tra cho rõ ngọn ngành.
Những người có mặt đưa mắt nhìn nhau, vậy mà không ai nhận ra vị thân vương kia là ai.
Còn chưa kịp suy đoán rõ ràng thì đế hậu đã giá lâm, triều hội chính thức bắt đầu.
Nội dung triều nghị đại khái chia thành ba phần: quốc sự quan trọng mới phát sinh, việc cũ còn tồn đọng, và tấu chương buộc tội.
Các vấn đề khác thường là hoàng đế mời vài trọng thần đến ngự thư phòng bàn riêng.
Điện thí vừa mới kết thúc giữa tháng ba, triều đình mới thu nạp thêm một lớp nhân tài. Thiên hạ tạm thời an ổn, ngoài trừ thời tiết hơi khác thường thì không có việc gì mới cần tấu trình.
Chuyện chưa giải quyết tuy có nhưng đều không cấp thiết, chỉ cần viết vào tấu bản là được.
Vì vậy mấy quan viên khéo nịnh bắt đầu thao thao bất tuyệt, dùng từ hoa mỹ và ngôn ngữ trau chuốt hết lời ca tụng cảnh thanh bình thịnh thế, quốc thái dân an hiện tại.
Tạ Trường Phong: “...”
Ba tháng nữa loạn quân sẽ đánh tới, còn thịnh thế gì nữa mà ca tụng, lui hết đi cho rồi!
Ông vung tay, giọng không kiên nhẫn: “Mấy lời vô vị này nói ít lại đi.”
Triều thần nín bặt, đưa mắt nhìn nhau.
Không được nói lời khen, vậy chỉ còn lại buộc tội.
Nhưng buộc tội ai đây?
Hôm qua đã viết xong tấu chương luận tội công chúa, chẳng ngờ công chúa lại đột ngột thả Tống thám hoa ra. Bọn họ nuốt không trôi cơn giận này, chỉ đành nhịn xuống.
Bỗng có một người từ hàng văn võ bước ra, tuổi chừng bốn mươi, trước ngực thêu bổ tử hình Giải Trãi (1), giơ hốt bản (2) lên: “Khởi bẩm thánh thượng, vi thần có tấu bản xin dâng.”
(1) Giải Trãi: Một giống thú theo truyền thuyết có hình dạng giống bò, có thuyết nói giống cừu. Ngày xưa cho rằng nó biết phân biệt phải trái, thấy ai đánh nhau thì nó húc kẻ làm trái, nghe người bàn bạc thì nó cắn bên bất chính. Vì thế các quan ngự sử dùng lông nó làm áo, lấy ý biết sửa trừ gian tà vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)