Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Nắm Tay Cùng Xuyên Không, Trở Thành Hoàng Tộc Bị Mất Nước Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Tạ Minh Thước cầm đèn lồng nói: “Còn mệt hơn đi lấy tin cả ngày.”

“Đúng thật, ta thà làm thí nghiệm suốt một tháng còn hơn.” Tạ Minh Huyễn hiếm khi tỏ vẻ đồng tình.

Hai huynh đệ cụng đèn lồng thay cho một cái vỗ tay.

“Thiết Trụ, muội đang nghĩ gì thế?”

Tạ Minh Chước uể oải nói: “Ta đang nghĩ nếu huynh còn gọi ta là Thiết Trụ, ta nên đánh vào bên trái hay bên phải mặt huynh.”

“Ha ha, chỉ là đùa chút thôi mà.”

Tạ Minh Thước rụt vai lại: “Cái hành lang này âm u quá, ta sợ.”

Tạ Minh Chước giơ đèn lồng chiếu lên tường cung, vách tường sau trăm năm gió mưa đã lộ ra lớp lớp hoen ố, trên đó dường như có dấu vết của trâm cài hoặc móng tay cào qua, rất nhạt rất mờ, nhưng lại khiến người ta rợn tóc gáy.

Nơi đây là trung tâm quyền lực, nhưng cũng là gông xiềng của kẻ nắm quyền. Mà ở thời đại này, không có quyền tức là không có tư cách phản kháng.

Là chim trong lồng hay cá nằm trên thớt, cái nào hơn cái nào?

“Đại ca, nhị ca.” Nàng nhỏ giọng hỏi: “Nếu thoát khỏi cục diện diệt quốc này, sau này hai người muốn làm gì?”

Tạ Minh Thước không cần suy nghĩ: “Tất nhiên là trở thành ông trùm truyền thông có sức ảnh hưởng nhất thời đại!”

“Ta thì vẫn muốn an ổn làm thí nghiệm, nếu có thể khai phá hết cây công nghệ thì càng tốt.” Đó là lý tưởng của Tạ Minh Huyễn.

Tạ Minh Chước khẽ cong môi cười: “Nhất định sẽ được.”

“Còn muội thì sao? Muội muốn làm gì?”

“Ta muốn…”

Tạ Minh Chước ngẩng đầu nhìn bầu trời sao dày đặc: “Ta muốn mời một văn sư và một võ sư để bồi dưỡng bản thân, đi từng bước một thật vững vàng.”

Hai huynh đệ nhìn nhau.

Năm Tân Dậu, ngày hai mươi hai tháng ba, tiết xuân se lạnh.

Các triều thần thức dậy từ nửa đêm, băng qua những ngõ phố yên tĩnh giá lạnh, đúng giờ Dần đã đến chờ bên ngoài Ngọ Môn.

Đến đầu giờ Mão cửa cung mở rộng, quần thần xếp hàng tiến vào Phụng Thiên Môn tham dự triều nghị.

Đối với đám đại thần đây chẳng qua chỉ là một buổi chầu thường lệ, phần lớn chỉ cần chú ý đến cử chỉ lời nói, miễn đừng để quan phong hiến nắm được sơ hở mà dâng sớ tố cáo.

Thế nhưng với Tạ Trường Phong vừa xuyên đến ngày hôm qua thì đây rõ ràng là một buổi phỏng vấn không hề chuẩn bị, mà người phỏng vấn lại chính là những tinh anh chính trị hàng đầu thiên hạ.

Để trấn định tinh thần, ông chọn cách tụ lại bên người thân tìm chút an lòng.

Dưới bậc thềm có lão đại và lão nhị, bên cạnh long ỷ còn có một chiếc phượng tọa là chỗ ngồi của hoàng hậu.

Theo như trong sách ghi, hoàng hậu chuyên quyền can chính, bất chấp phản đối của triều thần nhất định đòi có chỗ ngồi trong triều hội.

Điều này hoàn toàn phù hợp với tính cách nhân vật, cũng vừa khéo thuận tiện cho Mạnh Ỷ làm việc.

Tạ Trường Phong vốn định để Tạ Minh Chước cùng đứng trên triều, nhưng Tạ Minh Chước đã từ chối.

Nàng tự biết rõ mình đến tấu chương còn chưa đọc hiểu, nói gì đến việc can dự triều chính.

Khi chưa đủ vững vàng, nàng tuyệt đối sẽ không tự ý thách thức ranh giới của quần thần.

Trong mắt đám đại thần, hoàng tử cho dù bất tài vô học vẫn có thể đứng trong chính điện, nhưng công chúa cho dù tài cao học rộng cũng không được phép bước chân vào triều đình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc