Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bữa tối trong cung hôm nay cũng toàn là thịt dê và tôm cá, tuyệt không thấy bóng dáng miếng thịt heo nào.
Thịt heo nếu được nuôi dưỡng cẩn thận thì vị ngon khó sánh, giá trị dinh dưỡng cũng không hề thấp.
Tạ Minh Chước không nhịn được hỏi: “Ngươi nuôi bao nhiêu con heo ở điền trang?”
Cha con Uy Ninh Hầu: “?”
“Ước chừng hai trăm bảy mươi cân.”
Điều kiện thức ăn ở Khải Triều không bằng hiện đại, nuôi heo nặng trung bình hai trăm bảy mươi cân đã là mức khá cao rồi.
“Nhà thường dân nuôi heo nặng bao nhiêu?”
Lục Nhị ngơ ngác: “Tội dân cũng không rõ.”
“Điện hạ, việc này lão nô có chút kinh nghiệm.”
Ngô Sơn Thanh chen lời: “Hồi nhỏ nhà lão nô cũng nuôi heo, đến Tết mổ ra cân cũng chỉ được xấp xỉ hai trăm cân. Nhà nuôi giỏi nhất trong thôn cũng chỉ hai trăm ba mươi cân là cùng.”
“Ồ? Vậy nói cách khác, Lục Nhị nuôi heo thật sự không tệ?”
“Quả đúng là như vậy.”
Tạ Minh Chước lại nhìn về phía Lục Nhị: “Ngươi thân là con cháu thế gia sao lại đi nuôi heo ở điền trang?”
“Tội dân thích nuôi heo.”
Uy Ninh Hầu đang quỳ bên cạnh mặt giật liên hồi, hận không thể bật dậy tẩn cho đứa con một trận tơi bời.
Nuôi heo, nuôi heo, cả ngày chỉ biết nuôi heo! Giờ gây chuyện rồi đó!
Tạ Minh Chước trầm ngâm giây lát rồi nói: “Ngươi tuy không cố ý nhưng vẫn có lỗi sơ suất. Sau khi ra ngoài chịu mười trượng thì tịch thu số heo ở điền trang sung công. Kỹ nghệ nuôi heo của ngươi cũng không thể lãng phí, chờ thương tích lành thì đến trại nuôi heo của triều đình làm quan chăn heo. Ngươi phục chứ?”
Mọi người: “…”
Mười trượng chẳng đáng gì, làm quan chăn heo mới là đòn chí mạng!
Việc thứ tử của Uy Ninh Hầu nuôi heo ở điền trang cũng chẳng phải chuyện gì đáng xấu hổ, người người đều có sở thích riêng cũng là điều thường tình.
Chỉ là nếu thực sự trở thành quan chăn heo, vậy thì sẽ trở thành trò cười cho đám con cháu công hầu khắp kinh thành.
Quả thực là một hình phạt sâu sắc, không thể xem nhẹ.
Lục Nhị là người biết tiến lui đúng lúc, vội cúi đầu dập đầu tạ tội: “Tội dân tạ ơn điện hạ khai ân.”
“Còn Uy Ninh Hầu, nuôi heo không phải hành vi bất kham, cũng không thể xem là dạy con không nghiêm. Đứng dậy cả đi.”
Phụ tử Uy Ninh Hầu cùng cúi đầu cảm tạ rồi đứng dậy.
Trước khi đến đây bọn họ còn lo lắng với tính tình của công chúa chỉ sợ sẽ bị trách phạt nặng nề, nhẹ thì da tróc thịt bong, nặng thì khó giữ được mạng. Không ngờ cuối cùng lại chỉ là cảnh cáo nhỏ, cũng xem như vận may bất ngờ.
Làm quan chăn heo thì đã sao? Có gì to tát đâu.
Ngô Sơn Thanh nhân lúc lên tiếng nhắc nhở: “Điện hạ, trại nuôi heo của triều đình đã bị bỏ hoang nhiều năm, trước kia thuộc quyền quản lý trực tiếp của phủ Thuận Thiên. Nay nếu lập lại, có nên để phủ Thuận Thiên tiếp tục giám sát?”
Trại nuôi heo do triều đình mở không nhắm đến hàng ngũ quyền quý, mà là để phục vụ dân thường trong kinh thành.
Kinh thành có hơn một triệu dân, nhu cầu tiêu thụ thịt mỗi ngày vô cùng lớn. Dù có không ít trại nuôi heo tư nhân nhưng vẫn không thể đáp ứng đủ nhu cầu thường nhật.
Trại nuôi heo của triều đình vừa có thể giảm áp lực cung ứng thịt, lại có thể mang lại nguồn thu cho quan phủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)