Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tạ Minh Chước trầm giọng hỏi: “Mọi người nói xem người này có nên phạt không?”
“Chước Chước, việc này con là người bị hại, chúng ta không ai có tư cách phán đoán.”
Mạnh Ỷ là người lên tiếng đầu tiên: “Con muốn xử sao, chúng ta đều ủng hộ.”
Tạ Trường Phong cũng phụ họa: “Đúng vậy, mọi việc đều tùy ý con, chúng ta tin tưởng con.”
Tạ Minh Huyễn cũng lên tiếng: “Ta không giỏi mấy chuyện thế này, cứ theo lời Chước Chước mà làm.”
Tạ Minh Thước chau mày, phân tích kỹ càng: “Nếu muốn giữ thể diện hoàng thất thì phải xử phạt. Nhưng nói khách quan, đàn heo chạy loạn cũng là ngoài ý muốn, Lục Nhị cùng lắm là mắc tội sơ suất. Việc này đúng là khó để nắm được chừng mực.”
Nếu hoàng thất xử nhẹ, về sau kẻ nào cũng có thể vin vào cớ vô tình mà đụng phải công chúa hay các tông thất khác.
Vừa phải thể hiện uy nghiêm vương triều, lại không thể đánh người đến tàn phế, mà người bị phạt còn phải tâm phục khẩu phục, không thể sinh oán giận, đây thật sự là một nan đề khó gỡ.
Thứ tử của ông ta chưa đến tuổi nhược quán, vóc dáng cao hơn phụ thân nửa cái đầu, mặc một bộ quân phục cổ tròn tay hẹp. Dáng vẻ khôi ngô tuấn tú, so với phụ thân có phần thô ráp thì nét mặt càng thêm anh tuấn sáng sủa.
Hai người đồng loạt quỳ rạp xuống nền điện.
“Tội thần Lục Bình dập đầu bái kiến. Thánh thượng vạn tuế, hoàng hậu thiên tuế, Tề Vương thiên tuế, Tấn Vương thiên tuế, công chúa thiên tuế.”
Lục Nhị cũng dập đầu, miệng xưng tội dân, kính cẩn vấn an.
Đây là sân khấu của Tạ Minh Chước, bốn người còn lại đều lặng lẽ đứng nhìn.
Hoàng đế không lên tiếng, cha con Uy Ninh Hầu lại càng thấp thỏm, đầu quỳ sát đất không dám ngẩng lên nửa phân.
Trong điện yên tĩnh đến mức kim rơi cũng nghe tiếng, bầu không khí nặng nề căng thẳng, Ngô Sơn Thanh đứng hầu bên cạnh cũng không khỏi toát mồ hôi bên thái dương.
Giọng Tạ Minh Chước lãnh đạm: “Uy Ninh Hầu phạm tội gì?”
Uy Ninh Hầu cũng không quan tâm câu hỏi đến từ ai, cung kính đáp lời: “Tiểu nhi bướng bỉnh, là tội thần không biết giáo dưỡng mới để nó vô tình đụng chạm long thể công chúa. Thần tội đáng muôn chết.”
Thái độ nhận tội tốt, lại không quên bảo vệ con trai làm Tạ Minh Chước có ấn tượng tốt với ông ta.
“Lục Nhị, còn ngươi thì phạm tội gì?”
Trán Lục Nhị áp sát nền đất lạnh cứng, cảm giác băng giá khiến đầu óc hắn cực kỳ tỉnh táo.
Hắn trợn mắt nhìn chằm chằm vào kẽ gạch dưới sàn, giọng nói nghèn nghẹn vọng ra từ cánh tay gập lại.
“Tội dân không kịp thời phát hiện chuồng heo bị hở, để đàn heo chạy ra đường va chạm công chúa. Chuyện này đều là sơ suất của một mình tội dân.”
Tạ Minh Chước đã hấp thu ký ức của nguyên chủ, hình ảnh bị đàn heo tông trúng hiện rõ trong đầu. Cảm giác kinh hoàng khi đó giờ đã tan biến, chỉ còn lại thân hình mập mạp của chúng ngày càng rõ nét.
Đám heo kia nuôi tốt đến mức có thể sánh với heo hiện đại rồi.
Thịt heo ở Khải Triều là loại thịt rẻ tiền, thường chỉ có trên mâm cơm dân dã, còn giới quý tộc hiếm khi động đũa tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


