Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cá Mặn Thế Thân Không Muốn Cố Gắng Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Liên Ngọc vừa nghe, vừa phân tâm nghĩ ngợi, trong lòng vô cùng chấn động.

[Khâu Hàng Phong... Lưu Lục...]

Không ngờ, cậu không chỉ trọng sinh, mà dường như còn rơi vào trong một quyển tiểu thuyết.

Kiếp trước, Liên Ngọc từ diễn viên quần chúng đi lên, từng bước trở thành nghệ sĩ nổi tiếng, kiếm được không ít tiền.

Vốn cậu chỉ cần đủ tiêu xài.

Nhưng phía sau còn cả một nhóm người phải ăn phải sống. Mà nghề nghệ sĩ, chẳng ai dám chắc lúc nào mình sẽ hết thời.

Thế là cậu bắt đầu học cách đầu tư phim ảnh, muốn từ từ tích lũy vốn, sau này lấy tiền đẻ ra tiền, để tất cả mọi người đều có thể sống sung túc.

Vì trào lưu chuyển thể IP, Liên Ngọc từng mua rất nhiều bản quyền tiểu thuyết để làm phim.

Khi lựa chọn, cậu tình cờ thấy một quyển, trong đó có nhân vật trùng tên với mình. Dù tình tiết máu chó, cậu vẫn kiên nhẫn đọc qua vài chương.

Trong nguyên tác, “Liên Ngọc” chỉ là một vai pháo hôi. Bởi vì dung mạo có vài phần giống nhân vật thụ chính nên bị coi như thế thân mà được bao dưỡng.

Người bao dưỡng cậu là một lão đại tư bản.

Thời hạn thỏa thuận chỉ có một năm.

Khâu Hàng Phong không hề giúp đỡ nguyên chủ lúc khốn cùng.

Năm đó, nguyên chủ từng khoanh tay đứng nhìn Lưu Lục mất mạng vì không đủ tiền chữa bệnh, việc này cả đời Khâu Hàng Phong cũng không tha thứ.

Lượng ký ức dồn dập khiến Liên Ngọc choáng váng, cậu quay lại ngồi phịch xuống sofa.

Khâu Hàng Phong vội theo sát, trong lòng thầm nghĩ, chỉ cần hôm nay Liên Ngọc chịu cho mượn tiền, một vạn thôi... không, năm ngàn cũng được, cậu ta có thể quỳ xuống xin lỗi...

Bác sĩ đã nói, rất có thể sẽ mất cả người lẫn của.

Tiền có thể kiếm lại, người chết rồi thì không thể, cậu ta không thể bỏ cuộc.

Khâu Hàng Phong vóc dáng cao lớn, đường nét cứng cỏi. Nhớ đến việc Liên Ngọc ghét bị mình nhìn từ trên xuống, cậu ta do dự một lát, rồi quỳ một gối, chống tay trước mặt cậu. Cánh tay màu lúa mạch có những đường cơ bắp rõ ràng, to gần bằng bắp chân trắng nõn lộ ra ngoài quần ngắn của Liên Ngọc, ánh mắt cậu ta đen thẫm khóa chặt lấy cậu.

Bị tư thế “chó lớn ngồi chầu” này vây khốn, Liên Ngọc cực kỳ khó chịu.

Cậu không muốn cho vay, cũng không muốn giúp. Kiếp trước, bi kịch của cậu bắt đầu từ việc hy sinh bản thân vì người khác, bây giờ cảnh tượng này chẳng khác nào số mệnh tái diễn.

Liên Ngọc đã quyết tâm làm một kẻ ích kỷ, kiên định đến cùng.

Bảo cậu hy sinh bản thân? Tuyệt đối không.

Nhưng đây lại là chuyện liên quan đến tính mạng.

Huống chi, đây là bạn của nguyên chủ.

Trong ký ức, Lưu Lục vốn thật thà lương thiện, từng nhiều lần giúp nguyên chủ không công, chưa bao giờ oán thán.

Nguyên chủ cũng từng thề sống chết sẽ đối tốt với cậu ta, còn nói Lưu Lục là anh ruột của mình, có chuyện gì cậu cũng sẽ liều mạng giúp.

Vậy thì... Nếu dùng tiền của nguyên chủ để giúp, thực chất chẳng liên quan gì đến việc cậu muốn sống ích kỷ?

Cũng coi như thực hiện lời hứa của nguyên chủ thôi?

Liên Ngọc cân nhắc kỹ càng, cuối cùng thận trọng nói: “Chỉ lần này thôi.”

Nghĩ ngợi một chút, lại hỏi: “Lục ca giờ thế nào? Cần điều trị cụ thể ra sao?”

Khâu Hàng Phong lập tức thở phào, nhanh chóng giải thích tình hình.

Nghe đến mấy chữ “phòng ICU”, Liên Ngọc lập tức hiểu rõ chi phí, cậu không hề nghi ngờ Khâu Hàng Phong phóng đại, người đàn ông này không phải kiểu người đó.

Trong nguyên tác, dù hận Liên Ngọc thấy chết không cứu, Khâu Hàng Phong vẫn là người thu dọn hậu sự cho cậu, đúng là người mẫu mực đạo đức.

Liên Ngọc không muốn làm người tốt nữa, nhưng vẫn rất tôn trọng một người như vậy. Cậu mở khóa điện thoại của nguyên chủ, nhìn thấy số dư trong thẻ là 338.975, lập tức thở phào.

Cậu gỡ Khâu Hàng Phong ra khỏi danh sách chặn, chuyển khoản xong lại lập tức chặn thêm lần nữa, lạnh nhạt nói: “Chỉ có chừng này thôi, đừng tìm tôi nữa. Cậu biết mà, tôi không có trái tim, cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Nếu còn làm phiền, tôi sẽ báo cảnh sát.”

Khâu Hàng Phong: “...”

Cậu ta không cho rằng Liên Ngọc là kẻ xấu xa, nhưng lời này từ miệng cậu thốt ra, sao nghe lại kỳ lạ thế.

Bất kể là ba ngàn hay năm ngàn, trong mắt cậu ta, đây đều là ân tình.

Cậu ta khẽ nói: “Cảm ơn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc