Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cá Mặn Thế Thân Không Muốn Cố Gắng Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Trước khi nhảy lầu, Liên Ngọc từng nghĩ, nếu có kiếp sau, nhất định cậu sẽ trở thành một kẻ ích kỷ chỉ biết nghĩ cho bản thân, sẽ không bao giờ đặt nhu cầu của người khác lên trước mình nữa.

Không ngờ thật sự có kiếp sau.

Cậu chết đi, rồi lại sống lại.

Liên Ngọc soi gương.

Trong gương cũng là một thiếu niên tên Liên Ngọc, gương mặt giống hệt cậu kiếp trước, chỉ là người này trẻ hơn, lại có làn da quá trắng nên mang theo vài phần ngây ngô, vô hại.

Liên Ngọc của thế giới này vừa tròn hai mươi tuổi, mấy ngày liền chơi bời thâu đêm với đám bạn xấu, rồi đêm qua đột ngột chết bất đắc kỳ tử.

So với biệt thự xa hoa kiếp trước phải làm lụng khổ sở mới mua được, căn hộ nhỏ chừng chưa tới năm mươi mét vuông, gói gọn cả bếp, phòng khách, nhà tắm và phòng ngủ này chật chội vô cùng.

Nhưng Liên Ngọc thích nghi rất nhanh.

Một đời ngắn ngủi, cậu từng ở trong biệt thự trị giá cả trăm triệu, cũng từng chen chúc trong ký túc xá dưới tầng hầm giá năm chục một giường, thế nào cậu cũng sống được.

Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, kèm theo giọng đàn ông phẫn hận hét to: “Ra mở cửa!”

“Liên Ngọc, tôi biết cậu ở trong đó!”

“Dù gì cũng từng là anh em, cả đời này tôi chưa từng cầu xin cậu điều gì, lần này thôi được không?”

“Tiểu Lục sắp chết rồi!”

“Cậu còn có lương tâm không...”

Tiếng cửa bị đập dồn dập, vang lên chói tai.

Liên Ngọc nhanh chóng suy nghĩ, xác định người ngoài kia là người nguyên chủ quen biết, không nguy hiểm, cậu lại sợ làm phiền hàng xóm, bèn ra mở cửa.

Đập vào mắt cậu là một đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu. Liên Ngọc hơi sững người.

Vì vừa trọng sinh, cả người Liên Ngọc có phần mệt mỏi nhưng rồi cậu lập tức thả lỏng. Tóc rối, thêm làn da trắng nõn của cậu kết hợp, lại thành một nét đẹp lười nhác, vô tội, hệt như món bánh ngọt trong tủ kính dưới ánh đèn dịu nhẹ, mềm mại mà mê người.

Dù đã lớn lên cùng nhau, thừa biết bản tính Liên Ngọc xấu xa đến mức nào, Khâu Hàng Phong vẫn không khỏi ngẩn ngơ. Nhưng ngay sau đó, bi thương phẫn nộ nhanh chóng lấn át cảm giác xao động của cậu ta.

Như thể vừa bị đánh thức giữa giấc ngủ, vẻ mặt thờ ơ của Liên Ngọc trong mắt Khâu Hàng Phong đúng là đáng ăn đòn.

Nắm tay Khâu Hàng Phong siết chặt rồi lại buông ra, chỉ hận bản thân vẫn phải cầu xin người này.

Cậu ta cố gắng hạ giọng: “Xem như tôi van xin cậu. Bệnh viện nói nếu hôm nay không đóng tiếp viện phí thì Tiểu Lục phải xuất viện, mà cậu ấy vẫn còn hôn mê, bị đưa về chẳng khác nào chờ chết. Anh em tụi mình lớn lên cùng nhau, dù có bất hòa, nhưng Tiểu Lục chưa từng đối xử tệ với cậu. Giờ là lúc cứu mạng người...”

Khâu Hàng Phong, Lưu Lục và Liên Ngọc cùng lớn lên ở trại trẻ mồ côi.

Trại vốn eo hẹp, từ nhỏ Liên Ngọc đã có cái miệng ngọt nhưng tính tình ích kỷ, hay tính toán chiếm lợi, từ đồ ăn đến quần áo đều giành giật của người khác, nên dần dần cậu bị mọi người cô lập.

Khâu Hàng Phong thì lại là người nghĩa khí, phóng khoáng, là “anh cả” của đám trẻ.

Cậu ta khinh thường Liên Ngọc, còn Liên Ngọc thì ghét cảnh Khâu Hàng Phong được mọi người vây quanh, nên từ bé họ đã không ưa nhau.

Khâu Hàng Phong lớn hơn Liên Ngọc vài tuổi.

Nếu không phải vì Liên Ngọc luôn tìm cách lợi dụng, lúc nào Lưu Lục cũng xoay quanh cậu, chắc Khâu Hàng Phong đã chẳng buồn nói với cậu câu nào.

Sau này trưởng thành, mỗi người một ngả. Khâu Hàng Phong cùng Lưu Lục dừng chân ở Kinh thị, một người làm đầu bếp, một người lái xe chở hàng, cuộc sống yên ổn.

Hai năm trước, Liên Ngọc mới đến Kinh thị, không ít lần dụ dỗ tên ngốc Lưu Lục giúp mình.

Cậu có ngoại hình, lại khéo miệng, lăn lộn từ quán bar, nhanh chóng quen biết một đám bạn ăn chơi.

Đám người đó đều con nhà khá giả, tiêu tiền thoáng tay, nhờ vậy mà Liên Ngọc có được nhiều lợi lộc.

Khi đời sống nâng cao, Liên Ngọc liền quên sạch Lưu Lục từng coi cậu như anh em, quên cả Khâu Hàng Phong từng giúp cậu chuyện nhà mấy lần.

Nửa tháng trước, Lưu Lục gặp tai nạn xe, giờ vẫn còn nằm trong phòng ICU.

Khâu Hàng Phong đã tiêu sạch tiền dành dụm, vay mượn khắp nơi, thậm chí từng hạ mình đến cầu Liên Ngọc.

Liên Ngọc chỉ đưa một ngàn tệ, sau đó chẳng còn động tĩnh, cũng không hề tới bệnh viện, cậu còn viện cớ sợ máu.

Từ lâu Khâu Hàng Phong đã nhìn ra Liên Ngọc có tiền.

Người này khéo xoay sở, tay trắng lên Kinh thị, giờ ăn mặc toàn hàng hiệu, thuê căn hộ mỗi tháng tốn mấy ngàn, sao lại không bỏ nổi mấy vạn?

Nhưng cậu ta không ngờ cậu chỉ ném ra một ngàn.

Sau còn buột miệng, số tiền đó thật ra chính là khoản Lưu Lục từng cho mượn, mà mãi cậu không chịu trả.

Khâu Hàng Phong tức đến phát điên.

Hai người cãi nhau vài câu, Liên Ngọc liền thẳng tay chặn liên lạc.

Khi ấy Khâu Hàng Phong từng thề, dù chết cũng không tìm cậu thêm lần nữa.

Nhưng mạng người quan trọng, ICU một ngày đã tốn cả chục ngàn.

Khâu Hàng Phong chỉ có thể nuốt nhục cầu xin lần nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc