15 tháng 5, thích hợp cúng tế.
Trời chưa sáng Giang Quyện đã bị lay tỉnh.
Vương gia được sắc phong Thái tử, y lại phải chịu khổ, Giang Quyện hoảng hốt ngồi dậy, cả người vẫn mơ màng, sau khi tẩy rửa xong, Lan Đình đem một bộ quần áo đến mặc cho y.
"Lại đây."
Tiết Phóng Ly nhìn y một cái, nhàn nhạt lên tiếng, Giang Quyện "Ò" một tiếng, thẳng tắp chui vào lòng hắn, cọ một hồi lâu, Giang Quyện mới hữu khí vô lực nói: "Sao lại tế tổ sớm như vậy? Tổ tông không ngủ sao? Sao lại không ngủ chứ."
Mái tóc dài của Giang Quyện xõa tung trên vai, y cọ làm cho tán loạn, Tiết Phóng Ly vươn tay vén tóc cho y, lười biếng nói: "Tổ tông của vương phủ đang oán giận sao?"
Giang Quyện: "..."
Vương gia lại cười y, Giang Quyện không ôm hắn nữa, vốn muốn tìm lược chải tóc, Tiết Phóng Ly lại ôm lấy Giang Quyện, nhìn y một chút, mỉm cười nói: "Mặc quần áo này lại càng khiến người yêu thích."
Tú phường không chỉ may đồ mới cho Tiết Phóng Ly, Giang Quyện cũng có phần.
Giang Quyện theo bản năng hỏi hắn: "Huynh được không?"
"..."
Tiết Phóng Ly bắt lấy eo Giang Quyện ôm chặt, cười nguy hiểm, hắn ung dung thong thả nói: "Quên mất bản vương đã nói gì với em sao? Không biết nói chuyện thì đừng nói."
Lông mi Giang Quyện hơi run, theo bản năng liếm môi một một cái, lập tức sửa miệng, cực kỳ chân thành nói: "Vương gia được, cực kỳ được."
Màu môi thiếu niên hơi nhạt, nhưng đầu lưỡi đỏ hồng nhẹ nhàng liếm môi, khiến có thêm một lớp nước lấp lánh, lúc ngẩng đầu lên còn nói cái gì mà cực kỳ được.
Tiết Phóng Ly cúi đầu, dường như muốn hôn xuống, nhưng nghĩ tới gì đó, cuối cùng chỉ giơ tay lên dùng sức xoa môi y, giọng Tiết Phóng Ly khàn khàn cảnh cáo: "Hôm nay đừng chọc bản vương."
Giang Quyện liếc hắn một cái: "... Ta không có, huynh chải đầu cho ta nhanh đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


