Giang Quyện chỉ muốn "minh oan" cho mình, không hề hay biết lời nói này ái muội cỡ nào.
Tiết Phóng Ly chớp mắt: "Dùng lực cũng không bị gãy?"
Giang Quyện gật đầu "Ừm" một tiếng: "Huynh ôm nhẹ như vậy là chưa ăn cơm no hả?"
"..."
Bàn tay khớp xương rõ ràng nắm lấy cằm Giang Quyện, Tiết Phóng Ly nâng mặt y lên, ánh mắt thiếu niên rất vô tội, nhưng cái miệng nhỏ này thì rất đáng ghét, Tiết Phóng Ly lạnh nhạt: "Không biết nói chuyện thì đừng có nói."
Giang Quyện: "Hả?"
Y mới phát ra một âm tiết ngắn ngủi đã bị hắn dùng sức mà hôn xuống, lúc này Giang Quyện mới hiểu ý Tiết Phóng Ly, nhưng mà đã muộn, lông mi lại ướt át, chỉ có thể vô thức đón nhận hơi thở của Tiết Phóng Ly.
Chỉ cần đừng xoa eo là được, nhột lắm, Giang Quyện nắm tay hắn để lên ngực mình, nhẹ nhàng như xin khoan dung: "Xoa ở đây cho ta."
Tơ lụa mỏng manh, đầu ngón tay Tiết Phóng Ly nhẹ nhàng đè xuống như có thể chạm đến da thịt mềm mại, y yên lặng xoa mấy lần, nhìn đôi môi mềm mại hồng hào của Giang Quyện, chậm rãi lên tiếng: "Bản vương xoa ngực cho em, vậy còn em?"
Giang Quyện chớp chớp mắt mờ mịt nhìn hắn, Tiết Phóng Ly cúi đầu, tay thì xoa còn miệng thì hôn từng cái từng cái một.
"Để bản vương hôn cho đủ đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


