Y đang sợ điều gì?
Y đang tìm gì?
Giang Quyện ngẩn ra.
Y sợ Vương gia không ở đây.
Y đang tìm... Vương gia.
"Ta..."
Ta đang tìm huynh.
Chỉ có bốn chữ nhưng Giang Quyện há miệng như thế nào cũng không nói ra được.
Ngựa vẫn chạy, tiếng gió cũng rất lớn.
Vù vù vù.
Giang Quyện không nói gì, Tiết Phóng Ly kiên nhẫn đợi y hồi lâu mới chậm rãi hỏi lại: "Tại sao lại mở mắt ra?"
Không muốn nói.
Y không muốn nói.
Giang Quyện ấp a ấp úng: "Không phải huynh bảo ta mở mắt ra sao?"
Tiết Phóng Ly cúi đầu nhìn y, tóc của thiếu niên bay trong gió, y giả vờ bĩnh tĩnh mà ngồi ngay ngắn lại nhưng ngón tay nắm ống tay áo hắn thì vẫn dùng sức như cũ.
Một cánh tay dài duỗi tới, Tiết Phóng Ly cười không rõ hàm xúc: "Sao lại mạnh miệng như vậy chứ?"
Một giây sau hắn nhẹ nhàng gỡ tay Giang Quyện ra, cũng vào lúc đột ngột không nắm được gì Giang Quyện hoàn toàn mất cảm giác an toàn.
"Vương gia..."
Không nắm được ống tay áo Vương gia, xóc nảy đều trở nên kịch liệt hơn, Giang Quyện theo bản năng muốn túm hắn nhưng Tiết Phóng Ly có tâm tư nên không cho y đụng vào, Giang Quyện nhào vào khoảng không mấy lần đành hốt hoảng ôm lấy ngựa.
"Nhìn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


