Tiết Từ Quân: "Muốn không?"
Có người không thích động vật lông xù sao?
Nhưng Giang Quyện rất thích.
Mèo bốn tai, Giang Quyện rất tò mò: "Ta muốn nhìn một chút."
Tiết Từ Quân cười hì hì: "Không thành vấn đề, chút nữa ta sẽ cho ngươi được thấy."
Bên ngoài lều, Tưởng Khinh Lương không hiểu: "Tên này xảy ra chuyện gì vậy? Lúc cần đầu óc thì không có đầu óc, lúc cần ngu ngốc một chút thì thông minh đột xuất. Bảo hắn tới hỏi chuyện chính, kết quả lại mở miệng đòi tặng mèo. Mất mặt, thật sự quá mất mặt!"
Nói xong Tưởng Khinh Lương vỗ vỗ bụi trên người, nói với Cố Phố Vọng: "Ta đi trước."
Cố Phố Vọng chậm rãi hỏi: "Đi đâu?"
Cố Phố Vọng cũng bình luận: "Mất mặt, thật sự là quá mất mặt."
Tưởng Khinh Lương: "..."
Hắn bị nghẹn một chút, ngôn từ chính nghĩa nói: "Để Tiết Lục đua ngựa ta sợ hắn chỉ mạnh miệng thôi chứ không ôm được mèo về, như vậy sẽ càng mất mặt."
Cố Phố Vọng liếc nhìn Tưởng Khinh Lương một cái, lười tiếp lời, đi ngược hướng với hắn, Tưởng Khinh Lương tò mò hỏi: "Ngươi đi đâu vậy?"
"Câu cá."
(Truyện chỉ đăng tại W🅰️tt🅿️🅰️d: @nguyenguyen9473 và Fb: Yên Mộc Các)
*********
Tiết Phóng Ly và Hoằng Hưng Đế trò chuyện xong, lúc cung nhân dẫn hắn trở lại lều thì Tiết Từ Quân còn đang nói với Giang Quyện chuyện mèo bốn tai.
"Mèo này là cống phẩm của hoàng thất. Ngạc nhiên lắm đúng không, có nơi còn xem nó là thần mèo đó." Tiết Từ Quân nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


