"Rầm" một tiếng, chén rượu được đập mạnh lên bàn, bỗng nhiên An Bình Hầu đứng dậy, nhanh chân đi về phía nữ tử kia đè lại bờ vai của nàng ta, kéo ngọc bội trên người nàng ta xuống.
Lúc nãy nhìn thoáng qua gã còn do dự, nhưng sau khi nhìn kỹ thì đó đúng là tín vật của gã và Giang Quyện, An Bình Hầu hoảng hốt hồi lâu, vô số ý nghĩ chạy qua trong đầu gã, gã cắn răng gằn từng chữ từng chữ: "Ngọc bội này sao lại ở trong tay ngươi? Ngươi trộm sao?"
Xảy ra tình huống như vậy, nữ tử kia sợ ngây người, một lát sau nàng ta mới hoảng loạn vội vàng lắc đầu: "Bẩm Hầu gia, không phải..."
Nếu ngọc bội này không phải bị trộm, vậy thì chỉ có một khả năng.
Khả năng này khiến An Bình Hầu mất đi cọng cỏ cuối cùng, hành động của gã gần đây cũng hoàn toàn trở thành trò cười.
Hít vào một hơi thật dài, An Bình Hầu hỏi Giang Quyện: "Ngọc bội này sao lại ở trong tay nàng ta?"
Giang Quyện cũng bối rối: "Ta không biết."
Y nhận ra ngọc bội kia.
Lần trước gặp An Bình Hầu ở tiệm sách gã có nhắc tới tín vật giữa hai người, sau khi trở về Giang Quyện muốn đem nó đi cầm, dù sao thì chất ngọc tốt như vậy có thể đổi được không ít ngân lượng đó, nhưng Vương gia nói không cần, có thể để trong kho của vương phủ, Giang Quyện liền đưa nó cho Vương gia.
Thấy vẻ mặt Giang Quyện mờ mịt, rõ ràng không biết gì, nội tâm kinh hoàng của An Bình Hầu cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại, vẻ mặt gã dịu xuống mấy phần, lại hỏi Giang Quyện: "Vậy là nàng ta trộm được từ ngươi sao?"
Giang Quyện làm sao biết được, y quay đầu lại dùng ánh mắt dò hỏi nhìn Tiết Phóng Ly.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


