Trận mưa này tới rất nhanh, có vẻ còn lâu mới dứt, một cơn mưa đầu mùa hạ mang đến cảm giác man mát.
An Bình Hầu đứng tại chỗ, nước mưa trên người gã tí tách rơi xuống, gã nhớ lại rất nhiều chuyện.
Lúc trước gã đối với Giang Quyện tránh còn không kịp, gã cảm thấy ghét bỏ và mất mặt vì vị hôn phu này là xuất phát từ nội tâm, nhưng Giang Quyện lại nghĩ mọi cách để gặp mặt gã.
...
Tất cả những thứ này, đều từng khiến gã cảm thấy chán ghét, nhưng lúc này nhớ tới, An Bình Hầu chỉ cảm thấy hổ thẹn.
Lúc đó, tính cách Giang Quyện nhút nhát, chỉ đối với gã là dám can đảm, nhiệt tình.
An Bình Hầu luôn chê Giang Quyện không đủ sang trọng, không hiểu lễ nghi, không ra gì, càng không xứng bước vào Hầu phủ, gã cũng chưa từng đáp lại Giang Quyện một lần nào, chỉ muốn hủy hôn ước.
Có phải lúc trước Giang Quyện cũng từng đợi gã trong mưa như thế này?
An Bình Hầu nhăn mày lại.
Chờ hết trận mưa, cảm giác hổ thẹn dâng lên, khiến cho An Bình Hầu tiếp tục đứng tại chỗ chờ, nhưng từ đầu đến cuối không có ai đến cả.
Giang Quyện không muốn tới sao?
Không, không phải như vậy.
Nhớ đến lúc trước, An Bình Hầu không tin trong thời gian ngắn ngủi như vậy mà tình cảm nhiệt liệt kia đã tắt, huống hồ Giang Quyện còn si tình như vậy.
Giang Quyện chưa tới chắc chắn là có nguyên nhân.
Gặp Giang Quyện ở hồ sen, vốn dĩ là do An Bình Hầu không muốn đối diện với Ly vương, càng không muốn thấy Giang Quyện quấn quýt si mê mình, nhưng lúc này An Bình Hầu vừa không cam lòng, vừa ước ao, gã quyết định đi xem rốt cuộc chuyện này là như thế nào.
An Bình Hầu chậm rãi đi về phía chính điện.
(Truyện chỉ đăng tại W🅰️tt🅿️🅰️d: @nguyenguyen9473)
Trong Thừa Đức điện, thị nữ cầm đèn bộ dạng phục tùng khom người, ánh lửa trong đèn lồng rất sáng, cả điện sáng như ban ngày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


