*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Chết cái gì?"
Ngữ khí Tiết Phóng Ly lãnh đạm, Giang Quyện lại không thể nói với hắn cốt truyện, không thể làm gì khác hơn là nói sâu xa: "Ta cảm thấy ta sống lâu không nổi."
Tiết Phóng Ly nhíu mày: "Không thoải mái sao?"
Giang Quyện gật đầu lung tung, Tiết Phóng Ly dừng một chút, vốn muốn hất tay Giang Quyện ra, cuối cùng tùy ý để y nắm ống tay áo của mình.
Lên xe ngựa, một đường không nói gì.
Yên tĩnh như vậy, lúc trước không phải không có, chỉ có điều phần lớn là lúc Giang Quyện ngủ, nhưng nếu y không ngủ thì vẫn nói đông nói tây với Vương gia, thế nhưng bây giờ Giang Quyện không có chút tâm tình nào.
Vốn chỉ muốn cẩn thận làm người, vui vẻ làm cá mặn, kết quả trong lúc vôtình y đã đắc tội với thụ chính và công chính.
1
"Chuyện này... Vương phi chưa nói."
Tiết Phóng Ly không nói gì, chỉ mở bức tranh trong tay.
Nét bút tinh tế, người bên trong, đã bao gồm cả hình dáng và thần hồn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


