Giang Quyện bối rối.
Những người khác cũng bối rối.
Chỉ có Tiết Phóng Ly vốn thần sắc lãnh đạm, thấy vậy dường như biết được điều gì, khá là không vui đi tới kéo Giang Quyện qua.
Hắn lạnh lùng nói: "Em ấy là Vương phi của bản vương, không phải nhị công tử."
Dương Liễu Sinh bật thốt lên: "Vậy nhị công tử kia đâu?"
Bạn bè của hắn thúc cùi chỏ vào người hắn, nhấc cằm ra hiệu, thấp giọng nói: "Nhị công tử ở bên kia."
Dương Liễu Sinh: "?"
Hắn nghiêng đầu qua chỗ khác nhìn, người vừa rồi nói quá khen chính là Nhị công tử, lần này Dương Liễu Sinh cũng bối rối.
Lúc nãy Dương Liễu Sinh khen nhiều như vậy, tất cả đều là tán thưởng Giang Quyện chứ không phải nhị công tử Giang Niệm là hắn!
Vốn chịu nhục một lần, lần này Dương Liễu Sinh càng khiến Giang Niệm giận dữ, nhưng dưới ánh mắt của mọi người hắn không thể phát tác, đều vì hắn là nhị công tử phủ Thượng thư dịu dàng đoan trang.
Giang Niệm siết chặt tay, chậm rãi cười nói: "Ta đúng là ---- không sánh bằng đệ đệ."
Mỗi một chữ Giang Niệm đều phải cắn chặt hàm răng, dùng hết toàn lực mới nói ra được, hắn không cam lòng, hắn oán hận, không được để lộ ra ngoài, hắn không thể khiến hình tượng khổ tâm đắp nặn bị hủy hoại trong một ngày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


