Tiêu Oanh nói cũng chẳng sai, phủ Quốc Công bây giờ thực chất chỉ còn là một cái vỏ rỗng. Năm xưa sau khi Tiên hoàng hậu qua đời, nhà họ Bùi vốn là ngoại thích nên mất đi chỗ dựa vững chắc, chỉ trong một đêm thế gia lẫy lừng bỗng chốc sa sút thảm hại.
Đầu tiên là Bùi phu nhân lâm bệnh qua đời, sau đó Bùi Quốc Công vì quá đỗi bi thương mà không thể gượng dậy nổi, một mồi lửa tự thiêu mình cùng phu nhân ngay trong sân viện.
Quốc công vừa nằm xuống, Nhị gia và Tam gia nhà họ Bùi cũng lần lượt ra đi. Cả phủ đệ rộng lớn giờ đây chỉ còn lại lão phu nhân và Bùi An, hai bà cháu nương tựa lẫn nhau qua ngày.
Hai năm trước khi rời Lâm An, vì sợ lão phu nhân cô quạnh, Bùi An đã cố ý đón một người thím họ vừa mới góa bụa từ nhà ngoại đến Lâm An để bầu bạn cùng bà.
Vừa tới Ninh An Đường, từ đằng xa Bùi An đã nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng vọng ra từ trong phòng.
“Sao ta lại không nghĩ ra nhà họ Vương nhỉ, mà Tam cô nương là con cái phòng nào thế?”
“Kìa phu nhân, trí nhớ của phu nhân thật là... Bà mối vừa mới nói xong mà, là nữ nhi độc nhất của Nhị phòng nhà họ Vương, tên là Vương Vân.”
“Đúng đúng đúng, Vân Nương... Ta đã bảo mà, cái thằng bé này vừa về đến nhà là chân không chạm đất, cứ bảo có việc hệ trọng phải làm. Dạo này ta hay quên, nhưng giờ thì nhớ ra rồi, hôm kia lúc nó ra ngoài, đúng là có nhắc đến từ 'Vân' gì đó...”
Bùi An vừa định bước qua cửa thì khựng lại ngay tức khắc. Hắn quay đầu nhìn Đồng Nghĩa, gương mặt vốn lạnh lùng hiếm khi lộ vẻ nghi hoặc. Đồng Nghĩa cũng ngơ ngác không kém, trong lòng chỉ biết cảm thán cái lời đồn này thực sự quá lợi hại rồi.
Chỉ một vị Tiêu nương tử thôi đã đủ rắc rối, giờ đến cả lão phu nhân cũng tin sái cổ.
Lại còn bắt đầu thêu dệt nữa chứ! Hắn ta ngày ngày theo sát sau lưng Thế tử, sao chẳng nhớ hắn từng nhắc đến "Vân" nào bao giờ?
Trong phòng, Minh thẩm lại tiếp lời: “Ta thấy nhà họ Vương cũng được đấy chứ. Tiêu nương tử bên Hầu phủ tốt thì có tốt thật, nhưng cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó, không giống người nhà Quốc Công phủ chúng ta cho lắm.”
“Môn không đăng hộ không đối, tất nhiên là thấy không hợp rồi.” Lão phu nhân im lặng một lát rồi thở dài: “Chẳng ngờ Vân nương tử cũng là phận mồ côi cả cha lẫn mẹ, đáng thương thật, đúng là cùng chung cảnh ngộ với nhau cả. Bên ngoài cứ đồn thổi mãi thế này cũng không phải cách, danh dự của nữ nhi nhà người ta quan trọng lắm, sáng mai ta phải bảo bà mối sang đó một chuyến xem sao...”
“Tổ mẫu.” Bùi An kịp thời bước vào.
“Ái chà, An ca nhi tới rồi đấy à! Tổ mẫu đang bàn với thẩm thẩm con đây. Con nói xem, trong lòng đã có người rồi sao không báo trước với tổ mẫu một tiếng, cứ phải để bà mối tìm đến tận phủ ta mới hay tin...”
...
Mất gần nửa canh giờ Bùi An mới thoát ra được khỏi phòng lão phu nhân. Vừa bước ra cửa, hắn mới cảm thấy thở phào nhẹ nhõm. Đang sải bước về phía hành lang, đột nhiên hắn dừng lại, hỏi tên cận vệ phía sau: “Vương Vân là ai?”
Vừa rồi lão phu nhân và Minh thẩm đã nói rõ mồn một về gia thế, bối cảnh của Tam cô nương nhà họ Vương, nên lúc này Thế tử hỏi, chắc chắn không phải hỏi về thân thế mà là hỏi về dung mạo.
Đồng Nghĩa cố giúp hắn nhớ lại: “Thì hôm kia ở trà lâu Vượng Phúc, Thế tử đã đưa tay đỡ một vị cô nương đấy ạ.”
Hôm đó Đồng Nghĩa cũng chẳng nhìn rõ, lúc hắn ta ngẩng đầu lên thì chỉ thấy mỗi cái gáy của người ta. Nhưng hắn ta có nghe danh: “Nghe nói là đệ nhất mỹ nhân Lâm An.”
Lời này không phải là không có căn cứ. Năm đó khi Tam cô nương nhà họ Vương theo mẫu thân đến cửa thành nhận thi thể của Vương Nhị gia, nàng mới chỉ mười một tuổi. Dáng người mảnh khảnh, ngũ quan tinh xảo thanh khiết, nàng vận bộ đồ tang trắng muốt, mái tóc đen tuyền búi đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ. Cả người nàng không một món trang sức, đứng lặng yên giữa gió lạnh, chỉ có dải băng tang thắt sau đầu tung bay theo gió. Vẻ đẹp thoát tục ấy tựa như thần nữ trong tranh.
Thời đó Nam Quốc đang rộ lên trào lưu tôn sùng vẻ đẹp thanh nhã, tinh tế. Kể từ đó, khắp Lâm An truyền tai nhau một câu: "Vương gia có Vân Nương, sinh ra đã có khí chất mỹ nhân".
Bàn về danh tiếng sắc sảo mặn mà, nàng quả thực vô cùng xứng đôi với chủ tử nhà hắn ta.
Có điều, chủ tử rời kinh đi Kiến Khang đã hai năm, còn Vương Tam nương tử mới chỉ ra khỏi phủ được hai tháng. Lần gặp mặt duy nhất chính là hôm kia tại trà lâu, hai người lướt qua nhau, chủ tử đưa tay đỡ nàng một cái, nhưng tuyệt nhiên chẳng thèm liếc nhìn người ta lấy một lần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)