Phủ Quốc công bây giờ nói trắng ra cũng chỉ còn lại cái vỏ rỗng, vốn dĩ đã bị phụ thân nàng ta coi thường rồi.
Bao nhiêu lời cần nói, nàng ta đều đã trút hết ra ngoài.
Trong tiếng khóc nức nở đầy vẻ ủy khuất, Bùi An cuối cùng cũng đứng dậy, bước về phía nàng ta.
Khi hắn lại gần, Tiêu Oanh thoang thoảng ngửi thấy mùi hương mai lạnh lùng trên người hắn. Tim nàng ta bất giác đập loạn nhịp, nàng ta ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, khẽ gọi: “Bùi lang...”
Nàng ta nghĩ thầm, chỉ cần hắn chịu hạ mình đến bái phỏng phụ thân, giải thích rõ ràng mọi chuyện là được.
“Không được thì thôi vậy, Tiêu nương tử không cần phải làm khó mình nữa.”
Bùi An lên tiếng, giọng nói đều đều. Sau khi về đến Lâm An, hắn chưa có lấy một khắc nghỉ ngơi. Đêm qua thức muộn, sáng nay lại dậy sớm, đặc biệt là khi đã quá giờ Ngọ, nét mệt mỏi trên gương mặt hắn hiện rõ đến mức mắt thường cũng thấy được.
Tiêu Oanh sững sờ, nhất thời chưa phản ứng kịp.
“Năm đó mẫu thân ta quả thật có nhắc qua một câu, muốn cô nương đến phủ Quốc công làm con dâu bà. Thế nhưng nay bà đã không còn trên thế gian, cảnh còn người mất từ lâu. Giữa ta và cô nương hoàn toàn không có lời ước hẹn của cha mẹ hay người làm mai, cũng chẳng có tín vật đính ước. Hai năm trước khi rời Lâm An, ta đã nói cô nương không cần phải chờ đợi, giờ đây cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc cô nương tìm một nơi môn đăng hộ đối khác.”
Tiêu Oanh kinh ngạc nhìn hắn trân trân.
Bùi An vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa, dường như hắn chẳng hề nhận ra lời nói của mình tàn nhẫn đến mức nào, hắn lại thấp giọng bồi thêm: “Tiêu nương tử sai rồi, lòng người vốn là thứ khó đoán nhất. Đến cả Bùi mỗ còn chẳng dám chắc khi nào mình sẽ thay lòng đổi dạ, người khác làm sao có thể đứng ra bảo đảm thay ta được?”
Bên ngoài mưa đã nhỏ dần nhưng vẫn không ngớt, tiếng mưa tí tách rơi vào tai. Với người thích thanh tĩnh thì đó là sự hưởng thụ, nhưng với kẻ đang bực dọc thì chẳng khác nào tiếng ồn quấy nhiễu.
Tiêu Oanh cảm thấy đầu óc mình ong ong, nàng ta trợn tròn mắt nhìn người trước mặt. Hắn bị ngốc rồi sao? Cái phủ Quốc công đổ nát này lấy đâu ra tự tin mà đòi hủy bỏ hôn sự với nàng ta?
“Người đâu, tiễn Tiêu nương tử.”
Bùi An lười nhìn vào sự khinh miệt trong mắt nàng ta, hắn quay trở lại ngồi vào chiếc ghế bành.
Đồng Nghĩa bước lên phía trước, khẽ mời: “Tiêu nương tử, mời người về cho.”
Lúc này Tiêu Oanh mới bừng tỉnh khỏi cơn bàng hoàng, lồng ngực nàng ta phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở vì phẫn nộ tột độ. Nàng ta nghiến răng, chỉ tay về phía hắn mà thốt lên: “Quả nhiên là vậy! Chắc chắn là vị Tam nương tử kia của nhà họ Vương đã dùng bùa mê thuốc lú gì đó để hớp hồn huynh, khiến huynh mờ mắt đến mức chẳng còn thiết tha gì đến tình nghĩa bấy lâu nay giữa chúng ta nữa rồi!”
Bị lôi kéo vào chuyện vô căn cứ, Bùi An một lần nữa ngước nhìn nàng ta. Đôi mắt hắn bình thản đến lạ, nhưng cũng đầy vẻ bạc tình bạc nghĩa.
“Bùi An, huynh là đồ tồi!” Tiêu Oanh tức đến run cả người, chỉ kịp ném lại một tiếng mắng chửi rồi ôm mặt khóc lóc chạy thẳng ra ngoài.
Nếu Tiêu nương tử cứ thế mà đi, cuộc hôn nhân này xem như đã đến hồi kết. Đồng Nghĩa đứng bên cạnh vẫn chưa dám tin vào tai mình, không rõ những lời chủ tử vừa thốt ra là thật lòng hay chỉ là phút nhất thời nóng giận. Hắn ta thận trọng ướm lời: “Thế tử gia… chuyện này…”
Đồng Nghĩa rùng mình, không dám hé răng thêm một lời nào nữa. Hắn ta vội vàng quay lại kệ sách, tìm một quyển sổ tay mới tinh mang đến cho hắn. Vừa mới mở ra, ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân vội vã.
Lần này là Phúc ma ma, người hầu cận của lão phu nhân ở Ninh An Đường. Bà ta đứng ngoài hành lễ rồi nói: “Thế tử gia, lão phu nhân có lời mời ngài qua đó một chuyến.”
Bùi An khẽ thở dài, đành phải đặt bút xuống lần nữa rồi đứng dậy.
Khi tiếng khóc nháo của Tiêu Oanh lùi xa, cả phủ đệ rộng lớn rốt cuộc cũng tìm lại được sự thanh tĩnh vốn có của nó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

