Phương Tiểu Huân đứng ở phía dưới, xách một chiếc túi đeo chéo, vẻ mặt ngạo mạn, “Xin lỗi cậu về chuyện lần trước, tôi mời cậu ăn cơm.”
Chuyện xảy ra sự cố ngoài ý muốn lần trước trên sân bóng rổ, cho nên giao hẹn trong lần cược đó cả hai người đều không nhắc đến nữa.
Ba người cùng đi ra khỏi trường, khiến đám fan não tàn reo hò không ngớt.
Thời Sênh đứng từ xa đã nghe thấy tiếng reo hò. Cô mất kiên nhẫn đá Lạc Nghiên đang bám riết sang một bên.
Người phụ nữ này lại đi ngồi rình cô ở bên ngoài. Cô vừa đi ra khỏi phòng đã bị tóm lại, sớm biết thế này đã trèo tường luôn cho lành.
Không đúng, cô đâu có làm gì, sao phải trèo tường?
Cứ làm như kiểu cô sợ bà ta ấy.
“Lạc Thù, con nghe cô nói mấy câu thôi không được sao? Chỉ xin con một chút thời gian thôi. Cô có chuyện rất quan trọng muốn nói với con.” Lạc Nghiên đuổi theo Thời Sênh, dáng vẻ vô cùng khúm núm, như thể đang cầu xin cô.
“A, đó là Giang Trần Cảnh.”
“Nam thần, nam thần em yêu anh, như chuột yêu gạo.”
“Hàn Mặc... Hàn Mặc…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


