Lạc Nghiên bị bịt mắt lại đưa đến một căn phòng kỳ quái.
Bà ta bị trói trên một cái ghế. Trong lòng Lạc Nghiên vô cùng sợ hãi, nhưng vẫn không chịu thấp giọng xuống, “Rốt cuộc các người là ai? Dám bắt cóc tôi, các người là tội phạm bắt cóc, tôi sẽ báo cảnh sát, các người mau thả tôi ra…”
Nhưng không ai để ý đến bà ta, sau khi trói bà ta lại, mấy người lần lượt đi ra ngoài.
Một mình Lạc Nghiên ở trong căn phòng đó chửi chó mắng mèo nửa ngày trời, cho đến khi bà ta khát khô cổ họng vẫn không có ai để ý đến.
Không biết bao lâu sau, kẽo kẹt một tiếng, cửa phòng bị đẩy ra, mấy tên đàn ông bắt cóc bà đi cùng một người đeo mặt nạ bước vào phòng.
“Đúng là thủ đoạn có hơi thô bạo một chút, nhưng như vậy cũng là vì ngăn không cho bà Lạc Nghiên đây khiến nhiều người chú ý. Nếu bà Lạc Nghiên chịu phối hợp với chúng tôi thì chúng tôi sẽ không làm hại bà. Nếu bà không phối hợp, thì đừng trách chúng tôi không khách khí…”
Phương Tiểu Huân hơi ngừng lại, “Bà về nước một mình, còn giấu chồng bà nói bà ra nước ngoài du lịch, cho nên cho dù bà có mất tích cũng không có ai nghi ngờ gì hết. Bà Lạc Nghiên, bà thấy sao?”
Giọng Phương Tiểu Huân không nặng không nhẹ, nhưng đầy uy hiếp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

