Mấy chữ “dù sao cũng không phải là ngươi” quanh quẩn một vòng bên miệng Thời Sênh rồi lại được nuốt vào.
Tuy tính cách này của hắn rất đáng ghét, nhưng cô không thể phủ nhận được con người của hắn.
“Vậy tại sao nàng lại không thể chấp nhận ta?” Tinh Lan lại hỏi.
Thời Sênh nghiêng đầu, “Ngươi không thích ta khống chế ngươi. Ta cũng không thích ngươi khống chế ta, nhưng dù sao cũng phải có một bên chịu thỏa hiệp...”
“Chúng ta đều ở trong bóng tối, còn ta muốn có một tia sáng.” Một tia sáng tồn tại chỉ vì một mình cô mà thôi.
Thời Sênh hít sâu một hơi, rút một thanh kiếm ra. Tinh Lan nhìn chằm chằm, không phải là thanh kiếm đó...
Chẳng trách bao nhiêu lâu như vậy cô cũng không phản ứng lại, đó là bởi vì thanh kiếm đó không có ở bên cạnh cô sao?
Không có thanh kiếm đó, hình như cô cũng không mạnh như vậy.
Thế nhưng khi thanh kiếm kia xé gió lao tới, Tinh Lan biết mình đã lầm. Thanh kiếm đó đương nhiên rất lợi hại, nhưng phải xem là được ai sử dụng, cho dù cô không có thanh kiếm đó hắn cũng không thể xem thường cô được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
