"Có gì ăn không? Ta đói quá!” Hùng Tam Muội xoa bụng. Cái bụng cũng rất phối hợp, phát ra tiếng kêu ục ục như để minh họa.
Đám người thú nhìn nhau, lùi về phía sau.
Thời Sênh xách Tinh Lan lên núi, ném vào trong hang rồi mặc kệ hắn ở đó. Đến khi nghe xong Hùng Tam Muội kể lịch sử trải qua nguy hiểm, lúc này Thời Sênh mới về hang.
Tinh Lan vẫn duy trì tư thế bị ném khi nãy, quần áo trên người không biết nhặt từ đâu về, nên không vừa vặn lắm.
Thời Sênh đứng trên hang một lúc, rồi bước vào trong, thẳng tay bóp cổ Tinh Lan.
Cô còn chưa dùng lực, đột nhiên có âm thanh vang lên, “Ngươi muốn ta chết như vậy sao?”
Tinh Lan chầm chậm mở mắt, đối mặt nhìn Thời Sênh.
Thời Sênh nhíu mày, “Ngươi tỉnh từ lâu rồi đúng không?”
Tinh Lan kéo khóe miệng, “Nếu không thì ta phải chết ở đây rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
