"Em ngủ bao lâu rồi?”
“Năm ngày.”
Mục Vũ không thể nào tưởng tượng được lúc tỉnh lại nhìn thấy bộ dáng hôn mê bất tỉnh của cô, cảm giác của hắn lúc đó như có ai đào trái tim của hắn ra khỏi thân thể vậy.
Thời Sênh sờ cổ tay mình, ở đó được bao bằng một lớp băng gạc, chọc cũng không thấy đau, phỏng chừng đã gần khỏi rồi.
“Thành công không?” Thời Sênh quay đầu nhìn Mục Vũ.
Mục Vũ: “…”
Sau đó, Mục Vũ thật hy vọng có thể thu lại câu nói lúc trước.
…
Mấy ngày sau, Thời Sênh luôn ở trong phòng điều dưỡng thân thể. Mục Vũ không rời cô một mét như thể sợ hắn vừa quay đầu đi thì cô sẽ biến mất vậy.
“Đừng làm loạn nữa, rời giường.” Thời Sênh đẩy người bên trên mình ra.
Mục Vũ ôm cô không chịu buông tay, “Ngủ thêm tí đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


