Ông lão nhìn xuống đám người bên dưới, ai ra tay?
Dù là ai ra tay thì sẽ phải đối đầu với Mục gia.
Đại sảnh yên lặng hồi lâu, một người đứng ra, “Để tôi.”
Mọi người lập tức thở phào trong lòng, nhường lại sân khấu cho người đó.
“Các người muốn làm gì?” Mục Dạ giãy giụa kịch liệt, “Buông tôi ra…”
Rõ ràng hắn đã biết trước cốt truyện, hắn sẽ trở thành người chiến thắng cuối cùng, nhưng tại sao lại trở thành như bây giờ?
Tại sao chứ?
“Xin lỗi nhé, Mục thiếu gia, tôi cũng vì mọi người cả thôi.” Người nọ nhận lấy con dao do người khác đưa tới.
“Tôi không muốn chết, buông tôi ra! Các người mau thả tôi ra!” Trong đáy mắt Mục Dạ tràn đầy vẻ hoảng sợ, hắn không muốn chết ở đây.
Người nọ nhắm mắt lại, đâm về phía ngực Mục Dạ.
Một bóng hình che ở trước mặt hắn.
“Là sử ma của Mục Dạ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



