Tiễn ông Diệp đi rồi, Thời Sênh lại đi tiễn đám lính trẻ ở quân doanh đặc huấn. Bọn họ đã thông qua khảo hạch, hiện tại cần phải về thủ đô báo danh, chính thức hành trình gây dựng sự nghiệp của mình.
Một đám người ngồi vòng tròn trên sân huấn luyện, nói tới những chuyện đã trải qua mấy năm này.
Mấy năm nay đối với bọn họ mà nói chẳng khác nào giấc mơ, chắc chắn là vất vả, không trải qua gian khổ sao có thể học được bản lĩnh chứ?
“Huấn luyện viên, thật sự cảm ơn cô, nếu không có cô, có lẽ giờ tôi vẫn là một người lính tầm thường.”
Thời Sênh liếc nhìn hắn, “Hiện tại anh vẫn chỉ là lính bình thường thôi, không thể lên trời được đâu.”
“Huấn luyện viên…”
Sau đó, một đám người khóc đến rối tinh rối mù, say đến mức dưới đất người nằm la liệt.
Ngày đặc huấn cuối cùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
