Diệp Sâm không sợ chết, nương theo lời của ông Cốc, nói tiếp, “Không sao đâu bác, con có thể bò tường.”
Ông Cốc túm lấy đồ ăn bên cạnh ném lên người Diệp Sâm.
Một màn này bị bà Cốc nhìn thấy, ông Cốc liền ăn một trận mắng.
Vất vả lắm mới đến lúc ăn cơm, còn chưa cầm đũa lên thì bên ngoài đã vang lên tiếng xe, tiếp theo đó cổng nhà bị người ta đẩy ra, một đám người tiến vào.
Người đi đầu là một người đàn ông mặc quân trang thẳng tắp, mặt mày sắc bén, khá giống Diệp Sâm.
“Ba?” Diệp Sâm đứng lên, “Sao mọi người lại tới đây?”
Ông Cốc ngẩng đầu liếc nhìn một cái, sau đó cầm đũa bắt đầu ăn cơm. Bà Cốc đá chân ông ở dưới gầm bàn. Ông Cốc mới oán hận nhai nuốt hai miếng rồi buông đũa ra, “Ông tới làm gì?”
Ông Diệp thấy bộ dáng không vui của ông Cốc liền cười, “Đến thăm con dâu tương lai của tôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

