Hoắc Quốc hít sâu vài hơi mới có thể miễn cưỡng nén được lửa giận xuống.
“Tiểu thư Cốc Lam, cháu có biết mình đang làm gì không?”
Người bị đánh không phải một Liên trưởng mà là một Tư lệnh của quân khu đấy.
Hoắc Quốc: “…”
Chắc chắn là không rồi.
“Nếu đã định là đối đầu rồi thì sao chúng ta phải chịu đựng chứ? Chú Hoắc, chú nói có đúng không?” Lúc có thể báo thù thì nên báo thù.
“Nhưng mà Thiếu tướng vừa mới tới, nếu đắc tội với Tưởng Kiến Hoa thì sau này chúng ta sẽ phải chịu ảnh hưởng rất lớn.”
“Không phải chỉ là huấn luyện ra một đội bộ đội đặc chủng thôi sao? Có gì khó đâu, chỉ cần là người chân tay còn nguyên, đầu óc không bị úng nước, cháu hoàn toàn có thể huấn luyện ra được.”
Giọng nói kiêu ngạo đầy tự tin của Thời Sênh khiến cho ba người đàn ông đều thấy cực kỳ quỷ dị.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
