“Anh vào bằng cách nào thế?” Thời Sênh tiến lên đá vào chân hắn.
Diệp Sâm bắt lấy chân cô, chống đầu, khóe miệng hơi nhếch lên, “Em tưởng chỉ mình em biết leo cửa sổ chắc?”
Thời Sênh rút chân mình ra, kéo cái ghế ra ngồi xuống bên cạnh. Diệp Sâm liếc mắt nhìn cặp đùi trắng nõn của cô, ánh mắt trầm xuống, không khí vốn đã oi bức lại càng nóng hơn.
Hắn liếm liếm cánh môi khô khốc, cưỡng bách mình nhìn đi chỗ khác, “Bé con, hôm nay anh đã nghe được mấy lời em nói rồi.”
“Nói cái gì?”
“Em nói anh dám gây phiền toái cho anh thì em sẽ phế kẻ đó.”
Thời Sênh khoanh tay trước ngực, “Ừ, thế anh muốn phế kẻ nào?”
“Tưởng Kiến Hoa?”
“Tư lệnh á? Lão ta gây chuyện với anh à?” Tưởng Kiến Hoa tuổi tác tương đương ông Cốc, nhưng hầu hết thời gian ông ta không ở quân khu, chuyện trong quân khu cơ bản đều do ông Cốc xử lý.
Người này nguyên chủ chưa từng gặp, chỉ nghe người ta nhắc tới mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

