Nguyên nhân gây ra chuyện này là Hạ Vũ yêu cầu tân binh mang theo vật nặng chạy năm nghìn mét, chạy được một nửa thì có một nữ tân binh té xỉu. Hạ Vũ đưa người tới phòng y tế, đến khi trở về thì nhìn thấy Thời Sênh đã đang ngồi nghỉ ở một bên.
Không ai chú ý xem Thời Sênh có chạy đủ năm nghìn mét hay không.
Sau đó liền bạo phát màn đánh nhau kia.
“Cô còn chưa dùng hết một nửa thời gian.” Một giáo quan bên cạnh Hạ Vũ nói, “Cái này không phải lười biếng thì là gì? Cô tưởng mình có thể chạy như bay chắc?”
“Thiếu nữ gió đã nghe bao giờ chưa? Ông đây chạy nhanh như thế đấy, anh không làm được là chuyện của anh, giờ còn trách người khác quá lợi hại sao?”
Mọi người: “…”
Thời Sênh một mực chắc chắn mình đã chạy xong, Hạ Vũ thì không tin, trong thời gian ngắn như thế, sao cô ta có thể chạy xong được.
“Tôi và cô chạy! Chỉ cần cô chạy thắng được tôi thì tôi sẽ tin là cô đã chạy xong!” Hạ Vũ đứng ra, trầm giọng nói.
“Ai muốn chạy với bại tướng dưới tay mình chứ.” Thời Sênh trợn mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


