Diệp Sâm mang Cửu Lân Ly trở về là một công lớn. Nhưng chuyện lúc trước hắn trộm rời khỏi khu quân sự cũng không thể coi như không có, bị phạt một trận, còn phải viết bản kiểm điểm một vạn chữ.
Bản kiểm điểm đối với Diệp Sâm dễ như trở bàn tay. Lúc ở thủ đô, những người ở Diệp gia lúc nào cũng phạt bằng cách viết bản kiểm điểm.
“Nhóc con, quân khu này chẳng khác nào nhà em nhỉ?” Diệp Sâm ngồi ở mép giường nhìn Thời Sênh chuẩn bị rời đi.
Thời Sênh kiêu ngạo hừ một câu, “Lên trời xuống đất tôi đều làm được, một quân khu nhỏ bé thế này có tính là gì.”
Diệp Sâm đi tới bên cửa sổ, chống tay lên bệ cửa sổ, “Bé con, anh giúp em nói dối, em có nên bồi thường gì đó cho anh không?”
“Anh báo ra phải chia cho tôi một nửa quân công, giờ anh được cả phần rồi còn muốn tôi bồi thường gì nữa hả?” Đầu óc có bệnh à?
Cô chỉ sợ ông Cốc lải nhải lắm lời chứ cô cũng chẳng sợ ba mình biết chuyện này.
“Vậy tôi bồi thường em nhé!” Diệp Sâm cười nhẹ, ánh đèn mờ nhạt chiếu lên mặt hắn, mạ lên một tầng ánh sáng ấm áp. Hắn hơi cúi người, ôm trọn Thời Sênh vào lòng, chuẩn xác bắt giữ được cánh môi cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)