Tịnh Trần cho bạc, đám người dần dần tản ra.
Thời Sênh đứng sau đám người. Lúc này người tản đi nên hộ vệ bên cạnh Tịnh Trần liếc một cái là nhìn thấy cô ngay.
“Công tử, là Dung Vương.” Hộ vệ gần như nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời này.
Tuổi còn nhỏ mà sao đã có tâm cảnh như thế rồi?
Tịnh Trần thu liễm tâm tư, hơi gật đầu chào, “Dung Vương.”
Không có nhiều sự cung kính nhưng cũng không có coi thường làm người ta không thể bắt bẻ được gì.
Thời Sênh cười như không cười, nói: “Tịnh Trần công tử, lòng người hiểm ác, phải cẩn thận đó.”
“Nhân tính vốn thiện, Dung Vương phải tin vào bốn chữ này.”
“Nhân tính luôn biến, Tịnh Trần công tử nên tin vào bốn chữ này.” Thời Sênh đổi chữ đáp trả lại cho Tịnh Trần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)