"Vô sỉ.” Kỳ Uyên giật tay ra khỏi tay cô, bước lên lầu trước.
Thời Sênh cười đuổi theo, “Không vô sỉ thì sao có thể theo đuổi được ngài, Bệ hạ nói có đúng không?”
Kỳ Uyên liếc xéo cô một cái, “Ai ở bên ngươi chứ hả?”
Thời Sênh chớp mắt, “Bệ hạ không muốn ở bên ta sao?”
Kỳ Uyên nghẹn lời.
Có muốn không?
Kỳ Uyên không biết.
Lúc ở bên “hắn”, tâm tình Kỳ Uyên luôn rất bình thản. Dù có lúc bị “hắn” làm cho tức điên lên nhưng cũng sẽ mau chóng bình phục trở lại.
Nhưng mà…
Bọn họ đều là đàn ông.
Thời Sênh đóng cửa lại, nhẹ giọng nói, “Ta sẽ chuẩn bị thường phục cho ngài, long bào này ngài mặc ở nhà là được rồi, đừng có mặc rồi đi rêu rao khắp nơi nữa.”
“Trẫm muốn mặc cái này.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


