Tần Minh không ngủ được đêm đó.
Nàng nằm trên giường, mắt mở to trong bóng tối, nhìn lên trần nhà mờ mờ qua ánh đèn dầu leo lét từ gian ngoài. Mỗi lần nhắm mắt, nàng lại thấy khuôn mặt của thái giám đó — người đàn ông gầy gò, nốt ruồi lớn dưới mắt trái, chết trong phòng riêng với sợi dây lụa quấn quanh cổ.
Hắn có gia đình không? Có ai khóc hắn không?
Nàng kéo chăn lên che mặt.
Hay hắn chỉ là một cái tên trong sổ, một mạng người bị xóa vì ta giăng bẫy?
Ôn Cẩn đã khuyên nàng đừng nghĩ nhiều. "Kẻ ác mới là kẻ có tội." Nhưng lời khuyên ấy không xoa dịu được nỗi đau trong lồng ngực Tần Minh.
Nàng ngồi dậy, kéo rèm cửa sổ. Bên ngoài trời vẫn tối, nhưng phía chân trời đã có một vệt sáng mờ nhạt.
Hôm nay. Hôm nay con sẽ đối mặt với nàng ta.
---
Sáng sớm, Thần Phi đến.
Nàng ta đẩy thẳng cửa vào, mặt căng thẳng, tay cầm một chiếc túi vải nhỏ. Y phục mặc vội, tóc còn chưa chải gọn, nhưng mắt sáng quắc.
"Muội thức cả đêm?" Thần Phi hỏi, nhìn quầng thâm dưới mắt Tần Minh.
"Tỷ cũng vậy."
Thần Phi đặt chiếc túi lên bàn, mở ra. Bên trong là chiếc khăn tay lụa trắng thêu chữ "Thư" — vật Ôn Cẩn nhặt được ở khu vực Lưu Hầu tuyển hay lui tới — và một mảnh giấy ghi lại cuộc gặp giữa Lưu Hầu tuyển và Tiểu Lộc Tử.
"Đây là tất cả những gì ta có." Thần Phi nói, giọng khàn đặc. "Không đủ để kết tội nàng ta. Nhưng đủ để Hoàng hậu thấy nàng ta có vấn đề."
"Hoàng hậu có tin không?"
"Hoàng hậu là người thông minh nhất trong cung này, sau Thái hậu." Thần Phi nhìn Tần Minh, mắt nheo lại. "Nếu bà ấy không tin, thì không ai tin được."
Tần Minh gật đầu, đứng dậy, với lấy áo khoác ngoài.
"Đi thôi."
---
Hai người đến tẩm cung của Hoàng hậu vào lúc trời vừa sáng hẳn.
Hoàng hậu Diệp Dịch Tình đang dùng trà sáng, ngồi bên cửa sổ, tay cầm tách sứ trắng, mặt điềm tĩnh. Bà mặc y phục màu xanh nhạt, tóc búi cao, cài một cây trâm ngọc bích — cây trâm thật, không phải thứ Tần Minh đã bịa ra để giăng bẫy.
Thấy hai người bước vào, Hoàng hậu đặt tách trà xuống, không tỏ ra ngạc nhiên.
"Ta đã đợi các muội."
Tần Minh và Thần Phi quỳ xuống hành lễ. Hoàng hậu phất tay cho lui hết cung nữ, chỉ còn ba người trong phòng.
"Nói đi." Hoàng hậu nói, giọng bình thản. "Các muội có gì cho ta?"
Tần Minh hít một hơi, rồi kể.
Nàng kể về chiếc khăn tay thêu chữ "Thư". Kể về cuộc gặp giữa Lưu Hầu tuyển và Tiểu Lộc Tử ở ngôi đình hoang. Kể về việc Thư Lan Âm đã xuất hiện và mỉm cười với nàng, như một lời thách thức. Kể về cái chết của thái giám có nốt ruồi — người duy nhất có thể nối Lưu Hầu tuyển với Thư Lan Âm.
"Thần thiếp không có bằng chứng trực tiếp." Tần Minh kết luận, giọng run run nhưng cố giữ bình tĩnh. "Nhưng thần thiếp tin rằng Thư Lan Âm đứng sau tất cả — Lưu Hầu tuyển, nội gián, cái chết của thái giám. Nàng ta là kẻ đã dựng lên kẻ bắt chước để thay thế thần thiếp."
Hoàng hậu ngồi im lặng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
"Thư Lan Âm." Bà lặp lại cái tên, như đang cân nhắc từng chữ. "Một Đáp ứng. Không gia thế. Không tiếng tăm. Không ai để ý."
"Chính vì vậy." Thần Phi nói. "Kẻ không ai để ý mới có thể làm những chuyện lớn mà không bị phát giác."
Hoàng hậu đứng dậy, bước đến bên cửa sổ.
"Ta biết các muội không nói dối. Nhưng biết và chứng minh là hai chuyện khác nhau." Bà quay lại, mắt sắc lẹm. "Các muội có chiếc khăn tay — nhưng nó chỉ là một mảnh vải. Các muội có lời khai về cuộc gặp — nhưng không ai thấy ngoài muội. Các muội có cái chết của thái giám — nhưng hắn đã chết, và không ai nối được hắn với Thư Lan Âm."
"Vậy Hoàng tỷ định làm gì?" Thần Phi hỏi.
"Ta sẽ cho triệu Thư Lan Âm đến. Sẽ hỏi nàng ta. Và sẽ xem nàng ta trả lời thế nào." Hoàng hậu nhìn Tần Minh. "Muội có muốn có mặt không?"
Tần Minh gật đầu, tay siết chặt vào vạt áo.
---
Chưa đầy một canh giờ sau, Thư Lan Âm được giải vào.
Nàng ta bước vào với dáng vẻ bình thản, y phục chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, mặt trang điểm nhẹ nhàng. Trông nàng ta không giống một kẻ vừa bị tố cáo — trông nàng ta như một người vừa thức dậy sau giấc ngủ ngon.
Tần Minh nhìn nàng ta, thấy lạnh sống lưng.
Nàng ta không sợ. Nàng ta biết trước chuyện này sẽ xảy ra.
Thư Lan Âm quỳ xuống hành lễ, giọng ngọt ngào: "Thần thiếp Thư Lan Âm, bái kiến Hoàng hậu nương nương."
Hoàng hậu không mời nàng ta đứng dậy.
"Thư Đáp ứng, ta có vài câu hỏi cho muội."
"Thần thiếp xin nghe."
"Muội có biết Lưu Hầu tuyển không?"
Thư Lan Âm ngước lên, mắt mở to. "Lưu Hầu tuyển? Thần thiếp có biết — nhưng không thân. Nàng ta là Tiếp dư, thần thiếp chỉ là Đáp ứng, đâu dám kết giao."
"Vậy muội có biết Tiểu Lộc Tử — thái giám thân cận của muội — đã gặp Lưu Hầu tuyển ở ngôi đình hoang phía tây không?"
Thư Lan Âm im lặng một lát, rồi cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ: "Thần thiếp không biết chuyện này. Tiểu Lộc Tử là thái giám được phân công hầu hạ thần thiếp, nhưng thần thiếp không thể kiểm soát từng bước đi của hắn."
"Vậy muội giải thích thế nào về chiếc khăn tay thêu chữ 'Thư' — của muội — được tìm thấy ở khu vực Lưu Hầu tuyển hay lui tới?"
Hoàng hậu phất tay, một cung nữ mang chiếc khăn tay ra, đặt trước mặt Thư Lan Âm.
Thư Lan Âm nhìn chiếc khăn, mặt tái đi trong tích tắc. Rồi nàng ta bật khóc.
Nước mắt nàng ta rơi như mưa, giọt dài giọt ngắn lăn trên má, thấm vào vạt y phục. Nàng ta quỳ lạy, đầu cúi sát đất, vai run bần bật.
"Hoàng hậu nương nương — thần thiếp oan quá — thần thiếp không biết chiếc khăn đó từ đâu ra — có thể ai đó đã đánh rơi, có thể ai đó đã cố tình để lại để hãm hại thần thiếp — thần thiếp chỉ là một Đáp ứng nhỏ bé, không gia thế, không thế lực —"
Giọng nàng ta nức nở, đứt quãng. Nước mắt chảy không ngừng, tay run run bấu vào mặt đất. Trông nàng ta thảm thương đến mức ai nhìn cũng phải động lòng.
Tần Minh đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng đó, thấy một nỗi sợ lạnh lẽo dâng lên từ trong bụng.
Nàng ta diễn hay quá. Hay đến mức nếu ta không biết sự thật, ta cũng sẽ tin nàng ta.
"Thần thiếp xin nương nương minh xét —" Thư Lan Âm ngước lên, mặt đẫm nước mắt, "— nếu thần thiếp có làm gì sai, xin nương nương cứ tra — thần thiếp trong sạch —"
"Vậy thái giám đã chết thì sao?" Hoàng hậu hỏi, giọng vẫn lạnh. "Người có nốt ruồi dưới mắt trái — hắn chết trong đêm, ngay trước khi bị điều tra. Muội có biết gì không?"
Thư Lan Âm khựng lại, rồi bật khóc to hơn.
"Thần thiếp không biết — thần thiếp không biết gì cả — có thể hắn tự vẫn vì sợ — có thể hắn bị ai đó giết để bịt miệng — nhưng không phải thần thiếp — thần thiếp thề có trời cao chứng giám —"
Nàng ta giơ tay lên chỉ trời, nước mắt chảy dài.
"Thần thiếp thề — nếu thần thiếp có làm những chuyện đó, xin trời đất chứng giám, xin thần thiếp chết không toàn thây —"
Tần Minh nghe những lời thề thốt đó, thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
Nàng ta thề. Vì nàng ta biết trời đất không bao giờ trừng phạt kẻ ác kịp thời.
Hoàng hậu im lặng hồi lâu, nhìn Thư Lan Âm khóc lóc dưới đất. Rồi bà thở dài.
"Đứng dậy đi."
Thư Lan Âm ngước lên, mắt đẫm lệ, không dám đứng.
"Thần thiếp — nương nương tha tội cho thần thiếp rồi ạ?"
"Ta không nói muội có tội. Nhưng ta cũng không nói muội vô tội." Hoàng hậu nhìn Thư Lan Âm, mắt sắc lẹm. "Bằng chứng đưa ra không đủ để kết tội. Nhưng cũng đủ để ta nghi ngờ. Thư Đáp ứng, từ nay muội hãy ở trong cung của mình, đừng lui tới những chỗ không nên lui tới. Và đừng để ta phải triệu muội lần nữa."
Thư Lan Âm quỳ lạy, nước mắt vẫn chảy: "Thần thiếp xin tuân lời nương nương."
"Lui đi."
Thư Lan Âm đứng dậy, lau nước mắt, cúi đầu bước ra.
Khi nàng ta đi ngang qua Tần Minh, nàng ta dừng lại.
Chỉ trong tích tắc.
Thư Lan Âm nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười — một nụ cười mà chỉ Tần Minh mới thấy. Rồi nàng ta cúi thấp người, thì thầm vào tai Tần Minh, giọng nhẹ như hơi thở, chỉ đủ hai người nghe:
"Lần sau, ta sẽ cẩn thận hơn. Rất cẩn thận."
Nói xong, nàng ta đứng thẳng, mỉm cười dịu dàng — nụ cười của một người vừa được tha tội — rồi bước ra ngoài.
Tần Minh đứng chết lặng.
---
Nàng không nhớ mình đã rời khỏi tẩm cung thế nào.
Nàng chỉ nhớ Thần Phi nắm tay nàng, kéo nàng đi. Nhớ những hành lang dài, những bức tường son. Nhưng nàng không thấy gì cả.
Tai nàng chỉ văng vẳng câu nói đó.
"Lần sau, ta sẽ cẩn thận hơn. Rất cẩn thận."
Nàng ta thừa nhận. Nàng ta vừa thừa nhận trước mặt ta. Nhưng chỉ ta nghe thấy. Không ai khác.
Và nàng ta biết ta không thể làm gì. Vì lời thì thầm không phải là chứng cứ. Vì nàng ta đã thắng ván này.
Tần Minh dừng lại giữa hành lang, tay vịn vào tường, thở dốc.
"Muội sao vậy?" Thần Phi quay lại.
"Tỷ — tỷ có nghe thấy nàng ta nói gì không?"
"Không. Nàng ta chỉ cúi chào muội rồi đi." Thần Phi nhíu mày. "Nàng ta nói gì với muội?"
Tần Minh mở miệng, nhưng không thốt ra lời.
Nếu ta nói ra, ta sẽ nghe lại lời đó. Và ta sẽ sợ hãi thêm.
"Không có gì." Nàng lắc đầu. "Chỉ là nàng ta cười. Một nụ cười làm em sợ."
Thần Phi nhìn Tần Minh hồi lâu, rồi không hỏi thêm. Nàng ta nắm tay Tần Minh, kéo đi tiếp.
"Về phòng nghỉ đi. Hôm nay đủ rồi."
---
Nhưng Tần Minh không thể nghỉ.
Nàng về phòng, đóng cửa, ngồi xuống ghế, nhìn vào khoảng không. Ôn Cẩn mang nước ấm vào, nhưng Tần Minh không động đến thứ gì.
"Tiếp dư —"
"Con muốn ở một mình."
Ôn Cẩn im lặng, cúi đầu lui ra.
Tần Minh ngồi đó, tay ôm lấy thân mình, run rẩy.
Nàng ta thắng. Nàng ta đã thắng ván này.
Ta có bằng chứng, có nhân chứng, có sự thật — nhưng không đủ. Vì nàng ta đã chuẩn bị quá kỹ. Vì nàng ta biết cách khóc, cách thề, cách diễn cho cả thế giới tin.
Và bây giờ nàng ta biết ta là kẻ thù. Nàng ta sẽ không để ta sống.
Nàng nhắm mắt, thấy khuôn mặt Thư Lan Âm — đẫm nước mắt, thảm thương, vô tội — và nụ cười thoáng qua khi nàng ta thì thầm.
"Lần sau, ta sẽ cẩn thận hơn. Rất cẩn thận."
Nàng ta không chỉ đe dọa. Nàng ta còn hứa hẹn. Hứa rằng lần sau, nàng ta sẽ không để lại dấu vết.
---
Đến trưa, Thần Phi quay lại, mang theo một hộp cơm nhỏ.
"Muội phải ăn." Thần Phi nói, giọng không cho phép cãi lại. "Hôm nay chưa kết thúc đâu."
Tần Minh cầm đũa, gắp một miếng thịt, đưa lên miệng nhai. Thịt mềm, nước sốt đậm đà, nhưng nàng không cảm nhận được mùi vị.
"Thần tỷ — tỷ có sợ không?"
"Sợ gì?"
"Sợ Thư Lan Âm."
Thần Phi ngồi xuống đối diện, nhìn Tần Minh hồi lâu. "Sợ. Nhưng sợ không làm được gì. Nếu ta để sợ hãi ngăn bước, ta đã chết từ lâu rồi."
"Tỷ đã từng đối mặt với kẻ như nàng ta chưa?"
Thần Phi im lặng một lát. "Từng. Một lần. Hồi ta mới vào cung, có một phi tần — cũng tinh vi, cũng tàn độc, cũng biết cách khóc trước mặt Hoàng hậu. Nàng ta đã hại chết hai người trước khi bị lật tẩy."
"Rồi sao?"
"Rồi nàng ta bị phát hiện. Bị phế bỏ. Chết trong lãnh cung." Thần Phi nhìn Tần Minh, mắt sắc lẹm. "Nhưng trước khi chết, nàng ta đã kịp giết thêm một người nữa."
Tần Minh nuốt miếng thịt, thấy nghẹn ở cổ.
"Ta kể để muội biết: trong cung này, kẻ ác có thể thoát tội một lần, hai lần, nhưng không thể thoát mãi. Sớm muộn gì chúng cũng vấp ngã. Vấn đề là — chúng ta có sống đủ lâu để chứng kiến khoảnh khắc đó không."
---
Buổi chiều, Tần Minh đến gặp Hoàng hậu lần nữa.
"Hoàng tỷ — tỷ có tin Thư Lan Âm vô tội không?"
"Thần thiếp biết."
"Vậy muội vẫn muốn tiếp tục?"
Tần Minh nhìn thẳng vào mắt Hoàng hậu. "Thần thiếp không còn đường lui. Nếu thần thiếp dừng lại, nàng ta sẽ giết thần thiếp."
Hoàng hậu im lặng hồi lâu, rồi gật đầu.
"Được. Ta sẽ giúp muội trong khả năng của ta. Nhưng muội phải nhớ: ta không thể bảo vệ muội công khai."
"Thần thiếp hiểu."
"Và muội phải nhớ một điều nữa." Hoàng hậu bước đến bên Tần Minh, cúi xuống, giọng nhỏ nhẹ. "Trong hậu cung này, kẻ thắng không phải là người có lý — mà là người sống sót. Muội có thể có lý, có sự thật, có cả trời đất chứng giám — nhưng nếu muội chết, tất cả đều vô nghĩa."
Tần Minh cắn môi, gật đầu.
"Thần thiếp sẽ sống. Dù có phải làm gì đi nữa."
---
Tần Minh rời khỏi tẩm cung của Hoàng hậu, lòng nặng trĩu nhưng đầu óc tỉnh táo hơn.
Nàng biết mình đang ở đâu. Nàng biết kẻ thù là ai. Nàng biết mình không có đủ vũ khí — nhưng nàng biết mình phải tìm thêm.
Thư Lan Âm có Tiểu Lộc Tử. Nếu ta có thể bắt hắn khai —
Nhưng hắn là thái giám thân cận nhất. Hắn sẽ không khai dễ dàng. Và nếu hắn khai, hắn sẽ chết.
Vậy ta phải tìm cách khác. Tìm điểm yếu của Thư Lan Âm.
Nàng bước dọc hành lang, suy nghĩ miên man.
Thư Lan Âm sợ điều gì? Mất thế lực? Mất gia tộc? Hay nàng ta sợ bị phát hiện đang làm điều gì đó lớn hơn, đen tối hơn, mà ta chưa biết?
Vụ vu cổ. Chiếc búp bê vải ghim kim. Thứ mà Ôn Cẩn đã dọn sạch trong cái đêm hôm ấy.
Nếu Thư Lan Âm đã dùng vu cổ để hãm hại người khác — hoặc đang chuẩn bị dùng nó —
Tần Minh rùng mình.
Ta phải biết Thư Lan Âm đang làm gì trong cung của nàng ta. Phải biết nàng ta giấu gì trong hộc tủ bí mật.
Nhưng làm thế nào?
Nàng không thể vào cung Thư Lan Âm. Ôn Cẩn đã bị lộ mặt. Thần Phi cũng đã bị chú ý.
Ta cần một người khác. Một người mà Thư Lan Âm không ngờ.
---
Về phòng, Tần Minh ngồi xuống bàn, lấy giấy bút.
Nàng viết ra những gì mình biết về Thư Lan Âm:
Một: Vào cung cùng lúc với ta, phong Đáp ứng — cấp thấp nhất. Không được sủng. Không ai để ý.
Hai: Có chị họ là Thư Quý nhân — người được Thái hậu yêu quý.
Ba: Có Tiểu Lộc Tử — thái giám thân cận, được đưa vào cung cùng.
Bốn: Đã dựng lên Lưu Hầu tuyển — đào tạo nàng ta bắt chước ta.
Năm: Có nội gián trong vòng thân cận của ta.
Sáu: Sẵn sàng giết người để bịt miệng.
Bảy: Biết cách khóc, cách thề, cách diễn trước mặt Hoàng hậu — và thoát tội.
Tần Minh đọc lại những dòng chữ, thấy một bức tranh đang dần hiện ra.
Thư Lan Âm không chỉ là một phi tần ghen ghét. Nàng ta có tổ chức. Có kế hoạch. Có mạng lưới.
Và nàng ta đang nhắm đến ta.
Nhưng tại sao?
Nàng không tìm ra câu trả lời. Nàng chưa bao giờ nói chuyện với Thư Lan Âm trước khi phát hiện ra manh mối. Nàng chưa bao giờ làm gì để xúc phạm nàng ta.
Có thể không cần lý do. Trong hậu cung, người ta hại nhau vì ghen tị, vì tham vọng, vì sợ hãi — hoặc chỉ vì có thể.
Nhưng ta sẽ tìm ra. Và ta sẽ tìm ra cách để ngăn nàng ta.
---
Đêm xuống.
Tần Minh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Trăng hôm nay không tròn, chỉ là một vầng trăng khuyết, treo lơ lửng trên bầu trời đen.
Nàng nhớ lại lời thì thầm của Thư Lan Âm. Nhớ nụ cười dịu dàng trước khi bước đi.
"Lần sau, ta sẽ cẩn thận hơn. Rất cẩn thận."
Nàng ta không sợ. Nàng ta biết ta không thể làm gì nàng ta — ít nhất là bây giờ.
Nhưng nàng ta sai. Vì ta sẽ không dừng lại. Ta sẽ tìm ra điểm yếu của nàng ta. Ta sẽ tìm ra bằng chứng không thể chối cãi.
Dù có mất bao lâu. Dù có phải trả giá gì.
Nàng siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Con thề. Con thề trước trời đất, trước linh hồn của những người đã chết vì âm mưu của nàng ta — con sẽ không để nàng ta thắng.
Con sẽ sống. Con sẽ chiến đấu.
---
Đêm đó, trong cung của Thư Lan Âm, một ngọn đèn dầu vẫn còn sáng.
Thư Lan Âm ngồi trước gương, chậm rãi tháo trang sức. Trên mặt nàng ta không còn nước mắt — chỉ có một nụ cười nhẹ, mãn nguyện.
Tiểu Lộc Tử đứng bên cạnh, tay cầm khăn, chờ lệnh.
"Chủ nhân — hôm nay nguy hiểm thật."
"Nguy hiểm?" Thư Lan Âm cười khẽ. "Không. Hôm nay là một ngày tốt."
"Nhưng Tần Tiếp dư đã đưa bằng chứng —"
"Bằng chứng gì? Một chiếc khăn tay? Một cuộc gặp mà không ai thấy? Một thái giám đã chết?" Thư Lan Âm quay lại, mắt sáng quắc trong ánh đèn. "Tất cả đều vô dụng. Ta đã chuẩn bị cho chuyện này từ lâu."
Nàng ta đưa tay sờ mặt gương, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình — một người phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng, vô hại.
"Tần Tiếp dư thông minh — ta công nhận. Nhưng nàng ta còn non. Nàng ta nghĩ chỉ cần có bằng chứng là đủ. Nàng ta không hiểu rằng trong cung này, bằng chứng chỉ có giá trị khi người có quyền muốn tin."
Tiểu Lộc Tử cúi đầu. "Vậy chủ nhân định làm gì tiếp theo?"
Thư Lan Âm đứng dậy, bước đến chiếc hộc tủ nhỏ ở góc phòng. Nàng ta mở khóa, lấy ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ, bên trong chứa thứ chất lỏng màu đen sền sệt.
"Chuẩn bị. Ta sẽ cần nó sớm thôi."
"Cho ai ạ?"
Thư Lan Âm nhìn chiếc lọ trong tay, ánh mắt lạnh lẽo.
"Cho Tần Tiếp dư. Nhưng lần này, ta sẽ không để lại bất kỳ dấu vết nào."
Nàng ta cất chiếc lọ vào hộc tủ, khóa lại, rồi quay ra mỉm cười với Tiểu Lộc Tử.
"Đi nghỉ đi. Ngày mai sẽ dài."
Tiểu Lộc Tử cúi đầu lui ra, để lại Thư Lan Âm một mình trước gương.
Nàng ta nhìn hình ảnh phản chiếu của mình — khuôn mặt vẫn dịu dàng, vẫn vô hại, vẫn đẹp như một bức tranh.
Nhưng trong mắt nàng ta, có một tia sáng lạnh lẽo, như ánh sáng của một con rắn đang rình mồi.
Tần Tiếp dư — muội nghĩ muội đã thấy ta. Nhưng muội chưa thấy gì cả.
Muội chưa thấy ta thực sự là ai.
Và muội sẽ không sống đủ lâu để biết.
---
Cùng lúc đó, trong phòng của Tần Minh, ngọn đèn vẫn sáng.
Tần Minh gấp tờ giấy đã viết, cất vào hộc tủ. Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm.
Trăng khuyết vẫn treo trên bầu trời, lẻ loi, cô độc. Như nàng.
Nhưng không sao. Ta đã từng một mình trước đây. Và ta đã sống sót.
Lần này, ta cũng sẽ sống sót.
Và ta sẽ thắng.
Nàng nắm chặt tay, cảm nhận những vết móng tay cắm vào lòng bàn tay — một nỗi đau nhỏ, nhưng đủ để nhắc nàng rằng nàng còn sống, còn chiến đấu.
Thư Lan Âm — muội có thể giết người. Muội có thể thoát tội. Muội có thể cười vào mặt ta.
Nhưng muội không thể giết được hy vọng của ta.
Vì hy vọng đó — là thứ duy nhất muội không bao giờ có.
Tần Minh thổi tắt đèn, nằm xuống giường, nhắm mắt.
Bên ngoài, màn đêm vẫn tối. Nhưng trong lòng nàng, một ngọn lửa nhỏ đang cháy — âm ỉ, kiên cường, không thể dập tắt.
Và nó sẽ cháy cho đến khi Thư Lan Âm bị thiêu rụi.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)