Bình minh lên, Tần Minh đặt chiếc lược trầm hương xuống bàn, quay lại nhìn căn phòng.
Căn phòng vẫn vậy — chiếc giường gỗ chạm hoa, bàn trang điểm, cửa sổ nhìn ra vườn. Nhưng nàng không còn là Tần Minh của năm ngày trước. Năm ngày cô lập, năm ngày bị bỏ rơi, năm ngày nhìn ra màn đêm và tự hỏi mình còn đứng vững được không — tất cả đã đúc nàng thành một thứ khác.
Cứng hơn. Lạnh hơn. Tỉnh táo hơn.
Ôn Cẩn bưng nước rửa mặt vào, thấy Tần Minh đã mặc y phục tử tế, tóc chải gọn gàng, liền khựng lại.
"Tiếp dư —"
"Con đi gặp Thần Phi."
"Bây giờ ạ? Trời mới sáng."
"Càng sớm càng tốt."
Tần Minh nói không do dự. Nàng đã nghĩ suốt đêm qua, sau khi Thần Phi rời đi. Ngồi trong bóng tối, nghe tiếng gió thổi qua khe cửa, nàng đã sắp xếp từng mảnh ghép trong đầu.
Mảnh thứ nhất: Thư Lan Âm đứng sau Lưu Hầu tuyển. Mảnh thứ hai: có nội gián trong vòng thân cận của nàng, truyền thông tin về sở thích, thói quen, mọi thứ. Mảnh thứ ba: nếu muốn bắt được nội gián, phải để lộ thông tin giả — và chờ xem nó đi đến đâu.
Đơn giản. Nguy hiểm. Nhưng là cách duy nhất.
---
Tần Minh tìm thấy Thần Phi ở vườn thượng uyển, ngồi trên ghế đá cạnh hồ sen, tay cầm một cành liễu rủ, mắt nhìn xa xăm.
Thần Phi quay đầu khi nghe tiếng bước chân, thấy Tần Minh, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhẹ. Nụ cười ấy không còn vẻ mạnh mẽ thường ngày — nó lặng lẽ, như một lời hứa.
"Muội đến sớm thế."
"Em không ngủ được."
"Ta cũng vậy."
Tần Minh ngồi xuống bên cạnh, nhìn mặt hồ gợn sóng lăn tăn dưới nắng sớm. Những đóa sen mới nhú, còn e ấp trong lớp lá xanh. Mùi hương sen thoang thoảng trong gió, nhẹ đến mức tưởng như không có.
"Thần tỷ — em có một kế hoạch."
"Kể ta nghe."
Tần Minh hít một hơi, rồi nói chậm rãi, từng chữ một:
"Em muốn giăng bẫy. Cố tình để lộ một thông tin giả — rằng Hoàng thượng sắp ban cho em một món ngọc quý hiếm. Nếu Lưu Hầu tuyển có nội gián trong người thân cận của em, nàng ta sẽ biết. Và nếu nàng ta biết, nàng ta sẽ đòi bằng được món ngọc đó."
Thần Phi nheo mắt. "Sao muội biết nàng ta sẽ đòi?"
"Vì nàng ta đang được sủng. Vì nàng ta nghĩ mình có thể có bất cứ thứ gì em có. Vì—" Tần Minh ngừng lại, giọng chùng xuống, "—vì nàng ta là kẻ bắt chước. Nàng ta muốn mọi thứ của em. Không phải vì nàng ta cần, mà vì nàng ta muốn chứng tỏ mình có thể lấy được."
Thần Phi nhìn Tần Minh hồi lâu, mắt nheo lại, rồi khẽ gật đầu.
"Kế hoạch này có thể được. Nhưng muội phải nghĩ đến hậu quả — nếu nàng ta không mắc bẫy, muội sẽ mất uy tín trước mặt Hoàng thượng."
"Em biết."
"Và nếu nàng ta mắc bẫy, nàng ta sẽ khai ra nội gián — nhưng kẻ đứng sau nàng ta sẽ ra tay trước khi muội kịp làm gì."
"Em cũng biết."
Thần Phi nhíu mày. "Vậy mà muội vẫn muốn làm?"
Tần Minh nhìn thẳng vào mắt Thần Phi. "Em không còn lựa chọn nào khác. Em có thể ngồi yên, chờ bị cô lập thêm, chờ mất sủng hoàn toàn, chờ bị đẩy vào lãnh cung. Hoặc em có thể đánh liều. Em chọn đánh liều."
Thần Phi im lặng một lát, rồi đứng dậy, vứt cành liễu xuống hồ. Cành liễu rơi trên mặt nước, tạo ra những vòng tròn lan rộng dần, rồi tan biến.
"Được. Ta giúp muội. Nhưng phải làm thông minh. Không thể để lộ thông tin trực tiếp — phải để nó đi qua một kênh mà nội gián có thể nghe được, nhưng không ai nghi ngờ muội cố tình."
"Em đã nghĩ về điều đó. Em nghĩ—"
"Để ta lo." Thần Phi ngắt lời, khóe môi nhếch lên một nụ cười gian xảo. "Ta có cách."
---
Cách của Thần Phi đơn giản hơn Tần Minh tưởng.
Chiều hôm đó, Thần Phi đến phòng Tần Minh, mang theo một hộp gỗ nhỏ, mặt nàng ta đầy phấn khích — phấn khích đến mức ai nhìn cũng thấy.
"Tần muội muội! Muội có nghe tin gì chưa?"
Tần Minh đang ngồi đọc sách, ngước lên, mặt ngơ ngác. "Tin gì cơ?"
"Hoàng thượng! Hoàng thượng vừa cho người mang về từ Tây Vực một khối ngọc bích xanh — nghe nói to bằng nắm tay, trong suốt như nước, không một vết tì. Người định đem khắc thành một cái trâm cho muội đấy!"
Tần Minh mở to mắt, tay đánh rơi cuốn sách. "Thật ạ?"
"Thật! Đức Công công vừa nói với ta. Hoàng thượng định tối nay hoặc sáng mai cho người mang đến." Thần Phi ngồi xuống, hạ giọng: "Muội biết không — cả hậu cung chưa ai được ban ngọc bích Tây Vực bao giờ. Chỉ có Hoàng hậu có một cái, nhưng cũng nhỏ hơn nhiều."
Tần Minh đưa tay lên che miệng, mắt long lanh. "Em — em không biết nói gì nữa."
"Thì đừng nói. Chỉ cần vui là được."
Hai người nhìn nhau, cười rạng rỡ.
Nhưng nụ cười ấy chỉ dành cho những bức tường.
---
Cuộc trò chuyện diễn ra trong phòng Tần Minh, nhưng cánh cửa không đóng kín. Một cung nữ đi ngang qua hành lang — cung nữ của Lưu Hầu tuyển, người thường lui tới khu vực này để "hỏi thăm" — nghe thấy những lời thì thầm phấn khích từ bên trong.
Nàng ta dừng lại, nghiêng tai, nín thở.
"Nhưng mà —" Giọng Tần Minh vọng ra, ngập ngừng, "— em sợ. Trâm ngọc bích Tây Vực quý quá, em sợ không dám đeo."
"Ngốc!" Giọng Thần Phi the thé, đầy hào hứng. "Của Hoàng thượng ban thì cứ đeo. Ai dám nói gì?"
"Hay là — hay là em trả lại Hoàng thượng? Nói em không xứng?"
"Muội điên à? Đây là cơ hội — muội đang mất sủng, có món quà này, ai dám coi thường muội nữa?"
Tiếng Tần Minh thở dài. "Tỷ nói cũng phải. Nhưng mà —"
"Đừng nhưng nhị gì hết. Cứ nhận. Và nhớ — đừng kể với ai, kẻo người ta ghen."
"Em biết rồi."
Tiếng nói chuyện nhỏ dần. Cung nữ lặng lẽ rời đi, bước nhanh về phía tây — về phía phòng Lưu Hầu tuyển.
Bên trong phòng, Tần Minh và Thần Phi nhìn nhau, không cười nữa.
"Xong rồi." Thần Phi nói nhỏ. "Cá cắn câu."
"Liệu nàng ta có tin không?"
"Sẽ tin. Vì nàng ta muốn tin." Thần Phi đứng dậy, vuốt lại tay áo. "Bây giờ chỉ còn chờ."
---
Họ không phải chờ lâu.
Tối hôm đó, Hoàng đế cho triệu Lưu Hầu tuyển thị tẩm. Đêm thứ tư liên tiếp.
Tần Minh nghe tin từ Ôn Cẩn, mặt không biểu cảm. Nàng đã qua cái ngày mà mỗi lần nghe tên Lưu Hầu tuyển cạnh Hoàng đế là tim nàng nhói đau. Bây giờ, nàng chỉ còn thấy lạnh — một thứ lạnh trong lồng ngực, như có ai đó đặt một cục nước đá vào tim nàng.
"Đêm nay nàng ta sẽ nói với Hoàng thượng." Tần Minh nói với Ôn Cẩn. "Nếu nàng ta tin."
"Tiếp dư có chắc không?"
"Chắc." Nàng nhìn ra cửa sổ, màn đêm đen kịt. "Vì nàng ta không thể chịu được việc em có thứ gì đó nàng ta không có."
---
Sáng hôm sau, tin tức lan khắp hậu cung — nhưng không phải tin Tần Minh được ban ngọc.
Tin rằng Lưu Hầu tuyển sáng nay đã đến trước mặt Hoàng đế, mắt đỏ hoe, mếu máo nói rằng nàng ta cũng muốn có một cái trâm ngọc bích Tây Vực, rằng nàng ta nghe nói Hoàng thượng đã hứa ban cho Tần Minh, rằng nàng ta không hiểu sao Tần Minh lại có còn nàng ta không có, rằng nàng ta cũng yêu Hoàng thượng...
Lưu Hầu tuyển khóc trước mặt Hoàng đế.
Hoàng đế sững sờ. Ông không biết gì về ngọc bích Tây Vực. Ông không hề sai người mang gì từ Tây Vực về. Nhưng Lưu Hầu tuyển khóc lóc thảm thiết đến mức ông không kịp hỏi.
"Từ đâu nàng nghe nói?" Ông hỏi.
Lưu Hầu tuyển ngừng khóc, mắt mở to. "Thần thiếp — thần thiếp nghe nói —"
"Ai nói?"
"Thần thiếp — thần thiếp không nhớ rõ —"
"Không nhớ rõ?" Giọng Hoàng đế lạnh đi. "Nàng không nhớ rõ ai đã nói với nàng về một chuyện chưa từng xảy ra?"
Lưu Hầu tuyển mặt tái mét. Nàng ta nhận ra mình vừa sai — sai nghiêm trọng.
---
Tin đến tai Tần Minh qua Ôn Cẩn, người vừa chạy từ đầu hành lang về, thở hổn hển.
"Tiếp dư — xong rồi — Lưu Hầu tuyển đòi ngọc trước mặt Hoàng thượng — Hoàng thượng ngạc nhiên — người nói chưa hề có ngọc gì cả —"
Tần Minh đứng dậy, tay run run. Nàng không ngờ nó đến nhanh thế. Nàng nghĩ Lưu Hầu tuyển sẽ đợi, sẽ thăm dò, sẽ tính toán. Nhưng nàng ta đã mắc bẫy ngay đêm đầu tiên.
Vì tham lam.
Vì ghen tị.
Vì không thể chịu được việc Tần Minh có thứ nàng ta không có.
"Hoàng thượng có nói gì không?"
"Hoàng thượng không nói gì. Nhưng Đức Công công nói mặt người tối sầm lại. Lưu Hầu tuyển quỳ xuống, khóc — nhưng Hoàng thượng không tha. Người sai người đưa nàng ta về phòng, cấm túc, chờ điều tra."
Tần Minh ngồi xuống, tay ôm lấy thân mình.
Nó đã thành công. Cái bẫy đã thành công.
Nhưng nàng không thấy vui. Nàng chỉ thấy một nỗi sợ lạnh lẽo đang dâng lên từ trong bụng.
Bây giờ, cuộc chơi thực sự mới bắt đầu.
---
Đến trưa, Hoàng hậu cho triệu Tần Minh.
Tần Minh bước vào tẩm cung của Hoàng hậu, lòng nặng trĩu. Nàng không biết Hoàng hậu đã biết bao nhiêu, và nàng không biết liệu mình có bị trách phạt vì đã giăng bẫy một phi tần khác.
Hoàng hậu ngồi trên ghế, tay cầm tách trà, mặt điềm tĩnh. Bà không giận, không vui — chỉ nhìn Tần Minh như nhìn một đứa trẻ vừa làm chuyện không ngờ tới.
"Tần Tiếp dư, ngồi đi."
Tần Minh ngồi xuống, tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng.
"Hoàng tỷ gọi em —"
"Muội biết chuyện sáng nay rồi chứ?"
"Dạ, em có nghe."
"Hoàng thượng không hề có ngọc bích Tây Vực. Cũng không hề định ban trâm cho ai." Hoàng hậu đặt tách trà xuống, mắt không rời Tần Minh. "Vậy muội giải thích thế nào về tin đồn mà Lưu Hầu tuyển đã nghe?"
Tần Minh cúi đầu, im lặng.
"Muội không cần nói. Ta đã đoán được." Hoàng hậu đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra vườn. "Muội giăng bẫy nàng ta, và nàng ta mắc bẫy. Thông minh đấy. Nhưng liều lĩnh."
"Em — em xin Hoàng tỷ tha tội."
"Ta không trách muội. Trong cung này, ai cũng phải tự bảo vệ mình. Muội bị cô lập năm ngày, mất sủng, bạn bè xa lánh — muội phải làm gì đó." Hoàng hậu quay lại, mắt sắc lẹm. "Nhưng muội phải biết: cái bẫy này chỉ là bước đầu. Nó cho muội biết Lưu Hầu tuyển có nội gián. Nhưng nó không cho muội biết nội gián là ai."
"Em biết."
"Và khi muội đối chất với Lưu Hầu tuyển, nàng ta sẽ khai. Nhưng kẻ đứng sau nàng ta sẽ không để nàng ta khai nhiều đâu."
Tần Minh nghe những lời của Hoàng hậu, thấy lạnh sống lưng.
"Hoàng tỷ — tỷ nghĩ —"
"Ta nghĩ muội nên chuẩn bị tinh thần. Vì những gì sắp xảy ra, sẽ không dễ chịu đâu."
---
Buổi đối chất diễn ra vào đầu giờ Mùi, tại thiên điện của Hoàng hậu.
Lưu Hầu tuyển được giải vào, mặt tái nhợt, mắt sưng húp, y phục xộc xệch. Nàng ta không còn vẻ kiêu hãnh của những ngày trước — chỉ còn sự sợ hãi của một kẻ vừa bị lật tẩy.
Hoàng hậu ngồi trên cao, Tần Minh ngồi bên cạnh. Hoàng đế không có mặt — ông để Hoàng hậu xử lý, vì đây là chuyện hậu cung.
"Lưu Hầu tuyển, nàng nói đi." Giọng Hoàng hậu lạnh lùng, không chút cảm xúc. "Từ đâu nàng nghe nói về ngọc bích Tây Vực?"
Lưu Hầu tuyển quỳ dưới đất, tay run run. "Thần thiếp — thần thiếp nghe nói —"
"Ai nói?"
"Thần thiếp — thần thiếp không nhớ —"
"Không nhớ?" Hoàng hậu nhướng mày. "Chuyện quan trọng như vậy, nàng không nhớ ai nói?"
Lưu Hầu tuyển cắn môi, mắt nhìn xuống đất. Tần Minh nhìn nàng ta, thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán nàng ta, thấy bàn tay nàng ta siết chặt vào vạt áo.
Nàng ta sợ. Nàng ta sợ không phải vì bị phát hiện — mà vì sợ kẻ đứng sau nàng ta.
"Thần thiếp —" Lưu Hầu tuyển ngước lên, mắt đẫm lệ, "—thần thiếp nghe từ một thái giám."
"Tên?"
"Thần thiếp không biết tên. Hắn — hắn đến tối qua, nói với cung nữ của thần thiếp —"
"Cung nữ nào?"
Lưu Hầu tuyển nói tên một cung nữ. Hoàng hậu sai người đi tra. Một lát sau, cung nữ được giải vào, quỳ xuống, khai rằng đúng là có một thái giám đến, nói rằng Hoàng thượng sắp ban ngọc cho Tần Tiếp dư.
"Thái giám đó trông thế nào?" Hoàng hậu hỏi.
Cung nữ ấp úng: "Hắn — hắn mặc y phục thái giám, trạc bốn mươi, gầy, mặt có một nốt ruồi lớn dưới mắt trái —"
Tần Minh nghe đến đó, tim đập mạnh.
Mặt có nốt ruồi lớn dưới mắt trái. Nàng đã thấy người đó. Hắn là thái giám ở khu vực kho báu, thường đứng gác ngoài cửa. Một thái giám nhỏ, không ai để ý.
"Đi tìm người đó." Hoàng hậu ra lệnh.
---
Một canh giờ sau, thái giám về, mặt tái mét.
"Bẩm Hoàng hậu nương nương — thái giám đó — hắn đã chết."
Cả thiên điện im phăng phắc.
Tần Minh cảm thấy như có ai đó siết chặt cổ họng nàng.
"Chết?" Hoàng hậu đứng dậy. "Chết thế nào?"
"Tự vẫn, thưa nương nương. Trong phòng riêng. Thắt cổ bằng dây lụa. Người còn ấm, chắc mới chết từ tối qua."
Tần Minh không nghe thấy gì nữa. Tai nàng ù đi, mắt nàng hoa lên. Nàng thấy Lưu Hầu tuyển quỳ dưới đất, mặt trắng bệch, hai tay bấu chặt vào mặt đất. Nàng thấy Hoàng hậu đứng bên cửa sổ, lưng thẳng, im lặng. Nàng thấy các cung nữ thì thầm, xì xào.
Nhưng nàng chỉ nghĩ được một điều:
Hắn đã chết. Hắn đã chết trước khi chúng ta kịp hỏi hắn. Kẻ đứng sau — hắn đã giết hắn để bịt miệng.
Và hắn làm điều đó trong đêm, trong khi chúng ta còn tưởng mình đang thắng.
---
Tần Minh không nhớ mình đã rời khỏi thiên điện thế nào.
Nàng chỉ nhớ bước chân nàng nặng trĩu, nhớ Ôn Cẩn đỡ nàng, nhớ những hành lang dài vô tận, nhớ ánh nắng chiều vàng vọt chiếu qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng dài trên mặt đất.
Nàng về phòng, đóng cửa, ngồi xuống ghế, nhìn vào khoảng không.
Hắn chết. Hắn chết vì ta.
Vì ta giăng bẫy. Vì ta muốn tìm ra nội gián. Và kẻ đứng sau đã giết hắn trước khi hắn kịp nói.
Nếu ta không giăng bẫy, có khi hắn còn sống.
Nàng run rẩy, ôm lấy thân mình.
Không. Không phải lỗi của ta. Là lỗi của kẻ đã giết hắn. Là lỗi của Thư Lan Âm.
Nhưng nỗi sợ vẫn cứ dâng lên, như nước lũ, cuốn trôi mọi lý trí.
Thư Lan Âm — nàng ta sẵn sàng giết người để bảo vệ bí mật của mình. Nàng ta không chỉ tinh vi — nàng ta còn tàn độc. Và nếu nàng ta sẵn sàng giết một thái giám vô danh, nàng ta cũng sẵn sàng giết bất cứ ai.
Kể cả ta.
---
Tần Minh ngồi trong phòng suốt chiều.
Ôn Cẩn mang cơm vào, nhưng nàng không ăn. Ôn Cẩn thắp đèn, nhưng nàng không thấy ánh sáng. Ôn Cẩn nói gì đó, nhưng nàng không nghe.
Nàng chỉ ngồi đó, nhìn ra cửa sổ, nhìn bóng tối từ từ phủ xuống.
Con đã nghĩ con đã sẵn sàng. Con đã nghĩ con đã hiểu cuộc chiến này là gì.
Nhưng con đã lầm.
Con chưa sẵn sàng gì cả.
Con mới chỉ thấy một góc nhỏ của sự tàn độc. Và con đã run sợ.
Nàng nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.
Nhưng con không thể lùi. Con không thể dừng lại. Vì nếu con dừng — con sẽ chết. Và những người con yêu thương sẽ chết theo.
Con phải tiếp tục. Dù sợ. Dù run. Dù không biết ngày mai có còn sống hay không.
Nàng mở mắt, nhìn vào bóng tối.
Thư Lan Âm — nàng có thể giết một thái giám. Nhưng nàng không thể giết tất cả mọi người. Một ngày nào đó, nàng sẽ sai. Một ngày nào đó, nàng sẽ để lại dấu vết.
Và con sẽ ở đó, chờ nàng.
---
Đêm đó, Tần Minh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm.
Trời không trăng, không sao. Những tán cây xa xa chỉ là những khối đen mờ nhạt, như những bóng ma đứng im lìm trong đêm.
Nhưng lần này, nàng không sợ bóng tối.
Bóng tối là đồng minh của nàng. Trong bóng tối, những kẻ như Thư Lan Âm hoạt động. Và trong bóng tối, nàng cũng sẽ học cách hoạt động.
Nàng đưa tay sờ chiếc lược trầm hương trên tóc — vật duy nhất từ quê nhà, từ người mẹ già, từ những ngày còn ngây thơ.
Mẹ — con đã thay đổi nhiều rồi. Mẹ có còn nhận ra con không?
Nàng không biết. Nhưng nàng biết một điều: nàng không thể quay lại. Con đường phía trước chỉ có một hướng — đi tiếp.
Dù chân có đau.
Dù tim có rỉ máu.
Dù mỗi bước đi đều có thể là bước cuối cùng.
Con sẽ đi tiếp.
Vì con không còn lựa chọn nào khác.
---
Giỏi lắm, Tần Tiếp dư. Giỏi lắm.
Nhưng lần sau, hãy cẩn thận hơn. Vì ta sẽ không để muội sống sót lần thứ hai đâu.
Bóng người quay lưng, biến mất trong màn đêm.
Và Tần Minh, không hề biết, vẫn ngồi bên cửa sổ, nhìn ra bóng tối, tay nắm chặt chiếc lược trầm hương, lòng đầy quyết tâm và sợ hãi đan xen.
Cuộc chiến vừa bắt đầu.
Và nó sẽ còn dài, còn tàn khốc hơn nàng tưởng rất nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)