Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẻ thân phận nhanh chóng biến mất, trên gương mặt Ôn Khinh dần nóng lên.
"Cái... cái này mà cũng tính là sở trường sao?"
"Sở trường này để làm gì cơ chứ? Để tự mình dọa mình à?!"
[Người chơi còn sống rời khỏi biệt thự, phó bản sẽ kết thúc.]
[Chúc người chơi có một trải nghiệm vui vẻ.]
"Cái quái gì thế này."
Cậu nam sinh đầu đinh đứng bên cạnh Ôn Khinh hậm hực, bực dọc chửi thề: "Ai con mẹ nó lại muốn chơi trò này, hôm nay là sinh nhật mẹ tôi đấy!"
"Tôi muốn về nhà!"
Nói xong, cậu ta tiến đến cánh cửa lớn màu đỏ nâu, đưa tay nắm lấy vòng kim loại trên cửa.
Ôn Khinh giật thót, vội vàng lên tiếng: "Cái... cái hệ thống nói chỉ Người dẫn đường mới có thể mở cửa mà..."
"Nó nói cái gì thì mấy người tin cái nấy sao?" Đầu đinh liếc mắt nhìn Ôn Khinh, tỏ vẻ khinh thường: "Nhỡ đâu chỉ là dọa chúng ta thôi thì sao?"
Ôn Khinh mím môi, cậu không nghĩ đây chỉ là trò hù dọa.
"Nếu không phải dọa thì sao?" Chu Châu nhẹ nhàng lên tiếng.
"Chúng ta bị kéo từ những nơi khác nhau đến đây, rất nhiều chuyện không thể giải thích bằng những lý lẽ thông thường. Nếu không phải Người dẫn đường mở cửa, có thể sẽ gây ra hậu quả gì đó."
Cậu trai đầu đinh thoáng biến sắc, hình như liên tưởng đến một bộ phim kinh dị nào đó, nhưng vẫn mạnh miệng nói: "Nhỡ đâu không có chuyện gì xảy ra thì sao?"
"Thế thì cậu cứ thử xem." Chu Châu mỉm cười, giọng điệu không hề ép buộc.
Cậu trai đầu đinh cảm thấy hơi mất mặt, tay cậu ta nắm chặt vòng kim loại, cơ bắp trên cánh tay căng cứng, không ai khuyên thêm gì nữa.
Sau một lúc lâu, cậu ta chép miệng: "Tôi không muốn làm chuột bạch cho các người đâu."
Vừa dứt lời, cậu ta buông vòng kim loại ra.
"Cạch"
Vòng kim loại đập vào cánh cửa, phát ra một âm thanh thanh thúy vang vọng trong căn phòng.
Sắc mặt mọi người thay đổi.
Đầu đinh vô thức lùi lại một bước, vội vàng nói: "Tôi không đẩy, cũng không có kéo mà, cái này cũng không tính là mở cửa đúng không?"
Nhưng ngay sau đó, vòng kim loại bỗng nhiên tự động chuyển động, thoát khỏi lực hút của trái đất, chậm rãi xoay ngược chiều kim đồng hồ, cuối cùng chỉ thẳng lên trời.
"Chết tiệt, thật sự mở rồi sao?"
Cậu trai đầu đinh khiếp sợ không thôi: "Thẻ thân phận của tôi đâu có ghi là Người dẫn…"
Cậu ta chưa kịp nói hết chữ “đường", khuôn mặt đột nhiên vặn vẹo, cơ thể co giật mạnh hai lần, rồi trong chớp mắt hóa thành một vũng máu đỏ thẫm, nhỏ giọt tí tách xuống nền gạch như mưa.
Máu của cậu ta không văng ra tung toé mà ngưng tụ thành một vũng máu nhỏ ngay sát cánh cửa, nhưng mùi tanh nồng nặc nhanh chóng lan khắp căn phòng, khiến mọi người không thể không tin vào những gì vừa diễn ra.
Chết... chết rồi...
Đầu gối Ôn Khinh mềm nhũn, cậu ngã phịch xuống đất, nước mắt không tự chủ được trào ra, gương mặt đầy vẻ hoảng loạn.
Căn phòng rơi vào một bầu không khí yên lặng đáng sợ.
Rất nhanh sau đó, tiếng nôn mửa bắt đầu vang lên từng hồi từ phía sau.
"Cậu... cậu ta..."
"Mọi người cách xa cánh cửa ra một chút!" Chu Châu lập tức nhắc nhở.
Mọi người nhanh chóng lùi lại, chỉ có Ôn Khinh vẫn ngồi bệt trên sàn, đôi chân cứng đờ không thể nhấc lên nổi.
Cậu lau nước mắt, đang loay hoay định đứng dậy thì cổ áo bị một lực mạnh mẽ kéo lên, cả người lơ lửng giữa không trung rồi được đặt lên ghế.
Ôn Khinh ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn người mặc áo bóng rổ màu đỏ. Đó là một chàng trai cao lớn, thân hình rắn rỏi với bắp tay cơ bắp rõ ràng, gương mặt sắc nét đầy khí phách.
"Cảm, cảm ơn..." Ôn Khinh lí nhí nói lời cảm ơn.
Người áo bóng rổ nhíu mày, vẻ mặt đầy chán ghét: "Phiền phức."
Ôn Khinh cuống quýt nói: "Xin lỗi."
Đôi lông mày của chàng trai mặc áo bóng rổ càng nhíu chặt hơn.
Thấy vậy, Ôn Khinh mím môi, không dám nói thêm câu nào.
Cái chết của nam sinh đầu đinh ngay trước mắt mọi người giống như một hồi chuông cảnh báo, khiến nỗi sợ hãi âm thầm lan tràn khắp căn phòng khách. Vài cô gái bắt đầu nhoe giọng khóc nức nở.
Không biết đã qua bao lâu, Chu Châu lên tiếng: "Mọi người ngồi xuống trước đã."
Một, hai, ba... mười cái.
Nếu cậu nam sinh đầu đinh không chết, số người và số ghế sẽ khớp hoàn toàn.
Hiện tại chỉ còn chín người.
Trò chơi không có giới hạn thời gian, chỉ khi tìm được Người dẫn đường thì mới có thể xem như qua cửa.
Nếu không tìm được... có phải sẽ là kết cục mọi người đều phải chết hết hay không?
Nghĩ đến đây, khóe mắt Ôn Khinh lại nóng lên, như sắp trào ra nước mắt.
"Tôi rất đẹp trai sao?"
Giọng nói trầm thấp xen lẫn vẻ trêu đùa vang lên, kéo Ôn Khinh trở về thực tại. Cậu giật mình ngẩng đầu, chỉ thấy người đàn ông mặc áo choàng tắm không biết từ lúc nào đã ngồi đối diện cậu, khóe miệng nhếch lên nụ cười châm chọc .
Việc anh ta bất ngờ mở lời khiến ánh mắt của mọi người đều tập trung lại nhìn anh.
Chu Châu nhanh chóng lên tiếng, phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng: "Tôi là Chu Châu, có thể xưng hô với mọi người như thế nào?"
Người đàn ông mặc áo choàng tắm nhướng mày, bình thản đáp: "Úc Hình."
Chu Châu lại hỏi: "Anh Úc, xin hỏi mọi người có phải đã từng chơi loại trò chơi này trước đây rồi phải không?"
"Không phải."
Úc Hình tựa lưng vào ghế, ngón tay gõ nhịp nhàng trên mặt bàn. Động tác của anh khiến vạt áo choàng tắm trễ xuống, lộ ra cơ bụng và cơ ngực rắn chắc màu mật ong. Cả người anh toát lên khí chất phóng đãng, hoàn toàn không giống ai trong căn phòng này.
Ôn Khinh sống hai mươi năm, lần đầu tiên gặp một người đàn ông không ngần ngại để lộ cơ thể trước mặt người lạ.
Chu Châu xin lỗi cười, nói với anh l: "Anh trông rất bình tĩnh, chúng tôi còn tưởng anh là người chơi cũ."
Úc Hình khẽ hừ một tiếng, ánh mắt lại lần nữa rơi trên người Ôn Khinh.
Ngón tay anh dừng lại, rồi chậm rãi nói: "Hệ thống nói trong số chúng ta có một Người dẫn đường."
"Vậy thì... từng người tự giới thiệu bản thân đi. Từ cậu trước."
Anh hơi ngả người về phía trước, hất mặt chỉ vào Ôn Khinh, khóe miệng khẽ nhếch lên, như đang chờ xem trò vui.
Ngay lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên Ôn Khinh.
Cậu cảm giác như đang tham gia buổi tự giới thiệu sau khi phân lớp, một nghi thức khiến cậu sợ hãi từ nhỏ.
Chỉ là lần này, cậu thậm chí không có cơ hội chuẩn bị tâm lý tự cỗ vũ bản thân trước vài giờ.
Bị bao nhiêu người chăm chú nhìn như vậy, mặt Ôn Khinh đỏ bừng, đến cả vành tai cũng ửng hồng. Cậu lắp bắp mãi mới thốt được: "Tôi... tôi vừa…vừa"
"Để tôi trước." Chu Châu giơ tay cắt ngang.
"Hệ thống đã giao thẻ danh tính cho mỗi người sau khi nói xong quy tắc. Trên đó ghi tên, danh phận, tuổi và sở trường của tôi."
Chu Châu vừa nói vừa chú ý quan sát phản ứng của mọi người:
"Thẻ của tôi ghi là ‘Người bình thường', sở trường là 'Quản lý'. Chắc vì tôi học ngành quản trị và là chủ tịch hội sinh viên."
Ngồi bên trái Chu Châu, Ôn Khinh cũng cúi đầu lí nhí: "Thẻ của tôi... cũng ghi 'Người bình thường'."
Cậu ngập ngừng một lát, nhưng cuối cùng vẫn không dám nói ra sở trường của mình, chỉ liếc sang người tiếp theo.
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa đeo ba lô lên tiếng: "Tôi cũng là 'Người bình thường'. Sở trường là vẽ, tôi học mỹ thuật."
Cô còn lấy ra vài hộp bút màu và sơn dầu từ ba lô, dường như để chứng minh lời nói của mình.
Những người tiếp theo cũng lần lượt lên tiếng:
"Tôi cũng là 'Người bình thường'."
"Người bình thường."
"Người bình thường, sở trường là thiết kế. Tôi học thiết kế nội thất."
"Người bình thường."
Tổng cộng sáu người, tất cả đều tự nhận mình là "Người bình thường".
Chu Châu hơi nhíu mày: "Không lẽ chỉ có một loại danh phận sao?"
Cô gái tóc đuôi ngựa quét mắt nhìn một vòng, chậm rãi nói: "Có lẽ... trong chúng ta có người đang nói dối."
Ôn Khinh lén quan sát biểu cảm của mọi người, có lạnh lùng, có căng thẳng, cũng có bình thản...
Nhưng với khả năng giao tiếp không tốt cậu chẳng thể nhận ra ai đang nói thật hay giả.
Khi đến lượt Úc Hình, cuối cùng đã xuất hiện một danh phận khác biệt.
Úc Hình khẽ cười, thong thả nói hai chữ: "Thần tộc."
Mọi người ngây ra, có người bật thốt: "Vậy... sở trường là gì?"
"Sở trường à..." Úc Hình liếm nhẹ khóe môi, giọng kéo dài: "Thật sự muốn biết sao?"
Bản năng mách bảo, Ôn Khinh lập tức lắc đầu.
Cậu không muốn biết.
Nghe thôi cũng cảm giác không phải thứ gì tốt đẹp.
Cô gái tóc đuôi ngựa tiếp tục truy hỏi: "Tại sao lại hỏi như vậy? Không nói được sao?"
"Không phải không nói được," Úc Hình nhếch mép cười nhạt, ánh mắt lơ đãng lướt qua người Ôn Khinh: "Chỉ là nếu tôi chỉ nói suông, có thể sẽ có người không tin."
"Chi bằng tự mình thử thì tốt hơn."
Anh nhấn mạnh ba chữ "tự mình thử", ngữ khí đầy ám muội, cộng thêm khí chất của bản thân khiến người ta không tự chủ được mà liên tưởng đến... những nhu cầu sinh lý nào đó.
Cô gái tóc đuôi ngựa thoáng sững sờ, rất nhanh liền hiểu ra, quay đi không nói thêm gì nữa.
Ôn Khinh cũng chợt nhận ra ý tứ của Úc Hình, gương mặt đỏ ửng vì kinh ngạc.
Nói tục kiểu này cũng quá trắng trợn rồi!
Khí chất và hành động của Úc Hình khiến Ôn Khinh không kìm được mà bắt đầu đoán nghề nghiệp của anh ta.
Không lẽ là... trai bao?
Úc Hình khẽ nhếch môi cười, lại nói: "Thế này đi, hay là các người cử một người đại diện?"
"Tôi đây, ăn mặn ăn chay không kiêng gì cả." Câu này vừa dứt, Ôn Khinh càng cảm thấy nghề nghiệp của Úc Hình chắc chắn là phi pháp.
Chu Châu trầm mặc một lát, nói với Úc Hình: "Anh Úc, xin đừng đùa nữa."
Úc Hình nhấc mí mắt, giọng vẫn không đứng đắn: "Tôi không đùa."
"Không tin thì để… Ôn Khinh, đúng không? Ôn Khinh, cậu thay mọi người thử xem?"
Úc Hình hết lần này đến lần khác nhắm vào Ôn Khinh, ánh mắt mọi người lại lần nữa tập trung lên người cậu, đánh giá kỹ càng.
Cậu cúi đầu, đôi lông mày, đôi mắt sáng rực như họa, chiếc cổ mảnh khảnh phơi bày trong không khí. Cổ áo phông trắng có chút lệch, lộ ra một phần xương quai xanh mơ hồ, khiến người ta không khỏi suy nghĩ linh tinh. Đôi cổ tay cũng trắng mảnh, trên người tựa hồ chẳng có mấy lạng thịt, so với cô gái bên cạnh còn mỏng manh hơn.
Yếu đuối, xinh đẹp…
Là kiểu người dễ thu hút ánh mắt, mọi người không hẹn mà cùng nghĩ đến điều này.
"Thần tộc."
Một giọng nói phá tan những suy nghĩ mơ hồ của mọi người.
Chàng trai trong bộ đồ bóng rổ đỏ gõ nhẹ lên bàn, thần sắc không vui: "Tiếp theo, nhanh lên."
Người đàn ông ngồi cạnh hắn nhẹ nhàng nói: "Tôi cũng là thần tộc."
"Quý Dư, giảng viên đại học, sở trường là giảng dạy."
Nghe thấy hai chữ "giảng viên", Ôn Khinh nghiêng đầu, nhìn người đàn ông lâu hơn vài giây.
Bọn họ đều là sinh viên, sự hiện diện của giảng viên khiến người ta an tâm hơn đôi chút.
Chu Châu mượn giấy bút của cô gái buộc tóc đuôi ngựa, vừa ghi lại vừa nói: "Hiện tại chúng ta có sáu người là nhân loại, ba người là thần tộc. Xem ra sở trường của mọi người đều liên quan đến thân phận hoặc trảu nghiệm của mọi người, nhưng gần như không có liên hệ gì với trò chơi này."
"Anh Úc, thầy Quý và vị này…" Chàng trai bóng rổ chưa nói tên, Chu Châu đành gọi là anh đẹp trai, "Còn anh đẹp trai này, các anh có nhiệm vụ nào khác không?"
Ba người đồng loạt lắc đầu, phủ nhận.
Chu Châu viết thêm vài dòng, khẽ thở dài: "Trò chơi này có vẻ giống ‘Ma sói’, nhưng khó hơn."
"‘Ma sói’ có tiên tri để xác minh thân phận, sói muốn thắng thì phải giết các người chơi độc lập."
"Nếu ‘Người dẫn đường’ không tự công khai, rất có khả năng giống như sói, là phe đối lập với chúng ta. Nhiệm vụ qua cửa của họ có lẽ trái ngược với chúng ta."
Ôn Khinh khẽ run mi, nhiệm vụ của họ là rời khỏi biệt thự.
Nhiệm vụ của người dẫn đường là giữ họ lại biệt thự? Hay là giết người chơi?
Hình ảnh cái chết của anh chàng đầu đinh khi nãy lại hiện lên trong đầu, Ôn Khinh mím môi chặt, cố không nghĩ lung tung.
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa nói: "Cậu nói đúng, tôi nghĩ hiện tại Chu Châu và Úc Hình là người có khả năng không phải ‘Người dẫn đường’ nhất."
"Chu Châu là người đầu tiên tiết lộ mình là nhân loại thường, cậu ấy có lẽ không biết trên thẻ của người khác viết gì. Tương tự, Úc Hình là người đầu tiên tiết lộ mình là thần tộc."
Ôn Khinh gật đầu, nghe có vẻ rất có lý.
Ngay sau đó, cô gái đối diện hỏi: "Nếu trên thẻ của người dẫn đường ghi rõ thân phận của người khác thì sao?"
Cô gái đuôi ngựa giải thích: "Vì thế tôi mới nói là khả năng thấp thôi."
"Theo tôi, tối nay chúng ta nên đồng loạt bỏ phiếu trắng, chờ đầu mối đầu tiên xuất hiện."
Không ai phản đối.
Chu Châu nhìn đồng hồ trên tường: "Hiện tại là sáu giờ, nhưng không biết là sáu giờ sáng hay sáu giờ tối."
"Tôi đề nghị chúng ta nên kiểm tra căn biệt thự này trước."
Ôn Khinh có chút lo lắng liệu có xảy ra chuyện trong lúc kiểm tra hay không, nhưng câu nói tiếp theo của cô gái đuôi ngựa đã xóa tan sự lo sợ của cậu.
Cô gái đuôi ngựa nói: "Tôi đồng ý."
"Luật chơi chỉ giới hạn trong cánh cửa này, vậy thì những nơi khác có lẽ là an toàn. Chúng ta không biết sẽ phải ở đây bao lâu…"
Ôn Khinh nhìn Chu Châu, lại nhìn cô gái đuôi ngựa, nghĩ rằng họ thật giỏi, trong tình cảnh này vẫn có thể phân tích lý trí đến thế.
Chu Châu bước đến cầu thang, ngước nhìn lên trên: "Có ba tầng, chúng ta chia thành ba nhóm nhé."
Ôn Khinh bước đến bên Chu Châu, nhỏ giọng nói: "Tôi có thể ở cùng anh không?"
"Được," Chu Châu gật đầu, nói với mọi người, "Tôi và Ôn Khinh sẽ lên tầng hai, còn ai muốn đi cùng không?"
Úc Hình uể oải giơ tay, ra hiệu sẽ tham gia.
Ôn Khinh yếu ớt nói: "Tôi, tôi vẫn nên ở lại tầng một."
Úc Hình nhướn mày: "Tôi đột nhiên cũng cảm thấy tầng một không tệ."
Ôn Khinh: "…"
Không còn cách nào khác, cuối cùng Ôn Khinh vẫn phải cùng Úc Hình lên tầng hai.
Cậu đi sát bên Chu Châu, cố gắng phớt lờ người đàn ông đang ngân nga sau lưng.
Hơi thở phía sau vẫn lạnh lẽo, nhưng không phải sự lạnh lẽo phi nhân loại như trên sân thượng, nằm trong phạm vi bình thường.
Ôn Khinh hơi nghi ngờ liệu nhiệt độ trên sân thượng chỉ là do gió khiến cậu có cảm giác vậy.
Bởi vì Úc Hình là người chơi, chắc hẳn là con người, chỉ là có chút kỳ quái.
Đèn tầng hai là loại điều khiển bằng âm thanh, vừa bước lên, cả hành lang sáng bừng.
Chu Châu đẩy cửa căn phòng đầu tiên.
Đó là một phòng ngủ giường đôi, tủ đầu giường… là một căn phòng rất bình thường.
Ba người đứng ở cửa, không bước vào.
Chu Châu nói: "Xem tiếp phòng kế."
Phòng thứ hai cũng là một phòng ngủ giường đôi, cách bài trí và nội thất y hệt phòng thứ nhất.
Phòng cuối cùng là một phòng sách, rộng bằng hai căn phòng ngủ cộng lại, ba mặt tường đều là giá sách. Sách sắp xếp ngay ngắn, dày đặc như biển.
Sau khi mở hết tất cả các cánh cửa, Chu Châu nói: "Tổng cộng có phòng, chúng ta mỗi người kiểm tra một phòng, xem thử có manh mối nào không."
Ôn Khinh hơi sợ hãi, vì trong phim kinh dị, hành động tách nhau ra thường không có kết quả tốt.
Chu Châu an ủi: "Sẽ không sao đâu, đừng đóng cửa, có chuyện gì cứ gọi, chúng tôi lập tức qua ngay."
Ôn Khinh khẽ đáp một tiếng.
Chu Châu an ủi thêm vài câu, rồi bước vào phòng sách bên cạnh.
"Muốn tôi đi cùng không? Bé đáng thương."
Úc Hình lười biếng dựa vào tường, ánh mắt từng chút từng chút quét qua cơ thể Ôn Khinh, như ánh mắt của kẻ săn mồi tìm thấy con mồi.
Hắn kéo dài giọng, mập mờ nói: "Chỉ cần trả một chút thù lao thôi."
---
Ôn Khinh: Không được nghĩ bậy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)