Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Chào mừng đến với thế giới khác.]
Một giọng nói máy móc lạnh lẽo bất ngờ kéo ý thức của Ôn Khinh quay trở lại. Cậu mơ màng ngẩng đầu lên, đôi môi khẽ mở, định nói gì đó, nhưng một cơn gió lạnh đột ngột lùa vào cổ họng khiến cậu ho khan liên tục.
Trước mặt cậu là một tấm biển quảng cáo khổng lồ, được dựng bằng khung thép và kim loại. Trên đó hiện rõ ba chữ lạnh lùng- Tòa nhà Tha Phương.
Cái tên này… vừa nghe đã cảm thấy không may mắn rồi.
Ôn Khinh chậm rãi dời ánh mắt, trái tim đập loạn trong lồng ngực.
Một phút trước cậu còn đang ở ký túc xá, cầm cuộn giấy vệ sinh chuẩn bị mang vào nhà vệ sinh cho trưởng phòng. Chỉ là vừa mới mở cửa ra cậu đã xuất hiện trên cái sân thượng quái dị này.
Không biết trưởng phòng giờ có giấy chưa nữa…
Ôn Khinh rùng mình, xoa xoa cánh tay đang nổi đầy da gà, sau đó đi về phía cửa thoát hiểm gần đó.
Cánh cửa sơn trắng đóng chặt. Cậu thử đẩy một chút, nhưng nó chẳng hề nhúc nhích, như thể bị khóa cứng.
“Có ai không?”
Không có tiếng trả lời.
Không một bóng người.
Trên không trung không có mặt trời, cũng chẳng có mặt trăng. Chỉ có sương mù dày đặc bao quanh tòa nhà, tựa hồ cả thế giới chỉ còn lại nơi này.
Ôn Khinh cẩn thận tiến lại gần lan can, cúi đầu nhìn xuống.
Phía dưới vẫn chỉ là sương mù trắng xoá, sâu đến không thấy đáy.
Chỉ một cái liếc mắt thoáng qua, chân tay Ôn Khinh đã bủn rủn.
Cậu sợ độ cao. Không chỉ vậy, cậu còn sợ ma. Nhưng đáng buồn thay, cậu lại thuộc kiểu người đã sợ lại còn thích chơi.
Rõ ràng là sợ độ cao nhưng vẫn cứ thích nhìn xuống từ những tòa nhà chọc trời. Rõ ràng là sợ ma, lại luôn nằng nặc kéo trưởng phòng cùng xem phim kinh dị.
[Thời gian mở cổng phó bản còn hai mươi phút nữa. Xin mấy người chơi tại hiện trường chuẩn bị sẵn sàng.]
Giọng nói máy móc kia lại vang lên lần nữa.
Ôn Khinh nghe rõ mồn một, toàn thân cậu cứng đờ. Một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Cậu đã từng đọc tiểu thuyết và xem phim truyền hình về thể loại vô hạn lưu này. Cậu hiểu rất rõ những từ như “người chơi” hay “phó bản” nghĩa là gì.
Nó có nghĩa là có thể rằng cậu sắp chết.
Ôn Khinh không hề có chút ảo tưởng nào về bản thân. Cậu biết rất rõ, với một người yếu ớt, tay chân vụng về, IQ bình thường như cậu, tỷ lệ sống sót gần như bằng không.
Mà học bổng của trường vừa mới phát hôm qua.
Gói khoai tây chiên cậu chưa ăn hết còn một nửa nằm trên bàn.
Tiền lương gia sư vẫn chưa chuyển khoản cho cậu…
Ôn Khinh càng nghĩ càng muốn khóc, nhưng vẫn cố nén nước mắt, buộc bản thân phải trấn tĩnh lại.
Cậu không thể ngồi đây chờ chết như vậy được.
Hít một hơi thật sâu, Ôn Khinh lấy hết can đảm, lắp bắp hỏi không khí: “Hệ, hệ thống, tôi... tôi có thể không chơi trò này được không?”
Giọng nói máy móc vừa rồi không trả lời, phía sau lại vang lên một tiếng cười khẩy.
Ôn Khinh hoảng sợ quay đầu lại.
Đập vào mắt cậu là ba người đàn ông, đẹp trai đến mức không giống người thường.
Bọn họ như được chạm khắc tỉ mỉ, các đường nét trên khuôn mặt không có bất kỳ tì vết nào, vẻ đẹp mỗi người không giống nhau, mỗi người đều cao ít nhất một mét chín, so với đó, quần áo họ mặc lại có vẻ khá bình thường, điều này dường như khiến sự tồn tại của họ gần gũi với con người hơn.
Ba người, ba phong cách khác nhau: một người mặc áo bóng rổ số hai mươi ba màu đỏ, một người mặc áo sơ mi và quần tây, còn người còn lại thì khoác hờ hững chiếc áo choàng tắm trắng, chân đi guốc gỗ.
Chẳng hiểu tại sao, ánh mắt của bọn họ khi nhìn cậu lại có vẻ kỳ lạ, khiến cho cậu có cảm giác như bọn họ đang đánh giá một con mèo hoang chó hoang bên đường.
Phản ứng đầu tiên của Ôn Khinh là đồng đội đến rồi, cậu chủ động chào hỏi: “Chào, chào mọi người.”
Người mặc áo choàng tắm cười một tiếng, giọng cười này không khác gì tiếng cười khẩy vừa rồi.
Anh lười biếng dựa vào lan can, hai chân bắt chéo, đôi mắt hẹp dài liếc nhìn: “Cậu là cái thứ gì?”
Đồng đội này có hơi bất lịch sự.
Ôn Khinh thầm lẩm bẩm trong lòng, nhỏ giọng nói: "Tôi là… con người."
Cậu vừa mới dứt lời, ánh mắt của ba người đối diện nhìn cậu càng trở nên kỳ lạ hơn.
"Con người?"
Người đàn ông mặc áo choàng tắm nhướng mày, đôi mắt đầy vẻ thú vị như vừa phát hiện được một điều đó ghê gớm.
Anh nghiêng đầu, khẽ huýt sáo về phía người mặc áo bóng rổ, giọng điệu nhàn nhạt nhưng rõ ràng nghe thấy sự chế nhạo: "Nhìn này, đây là một... con người."
Cách nói này rất kỳ lạ.
Thế nào gọi là đây là một con người, Ôn Khinh không khỏi rùng mình, mí mắt giật giật. Cậu cảm thấy da đầu tê dại, lông tơ dựng đứng, bất giác lui về phía sau một bước, cảnh giác nhìn về phía ba người đối diện:
"Vậy... còn các người?"
Ôn Khinh cố gắng gồng mình, giữ cho giọng nói không run, lưng thẳng lên để tăng thêm sức mạnh, cho dù chẳng được bao nhiêu hiệu quả: "Các, các người không, không phải là người sao?"
Người đàn ông mặc áo choàng tắm khẽ cười, bước từng bước chậm rãi về phía Ôn Khinh.
Ôn Khinh muốn lùi lại, nhưng vừa nghĩ đến việc ở đây có ba con ma, hai chân cậu lại không nghe lời, mềm nhũn, chỉ có thể gắng gượng đứng im.
Người đàn ông dừng lại ngay trước mặt Ôn Khinh, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cậu. Trong đôi mắt sâu thẳm tràn ngập sự ác ý.
"Cậu đã từng thấy người nào đẹp đến mức này chưa?"
Nói rồi anh tuỳ ý giơ tay. Đầu ngón tay lạnh buốt như băng như vô tình khẽ lướt qua cổ tay Ôn Khinh. Dù tay anh đã rời đi, nhưng Ôn Khinh vẫn cảm nhận được hơi lạnh trên người đối phương, còn lạnh hơn cả ngăn đá tủ lạnh.
Đây là nhiệt độ mà cơ thể con người không thể có.
Thật, thật sự không phải con người sao?
Bây giờ còn chưa vào phó bản mà cậu đã phải hiến mạng rồi sao?
Mặt Ôn Khinh lập tức trắng như không còn giọt máu, môi hơi run rẩy, nước mắt lưng tròng.
Gió trên sân thượng rất lớn, Ôn Khinh mặc một chiếc áo phông trắng rộng thùng thình, vạt áo bay về phía sau, lộ ra một đoạn eo trắng nõn, càng làm cậu thêm gầy gò đáng thương.
Người đàn ông khẽ "chậc" một tiếng, dường như định mở miệng nói gì đó, nhưng đúng lúc này, giọng nói trầm thấp của người mặc áo bóng rổ đỏ vang lên từ phía sau: "Đủ rồi."
Mấy chữ cuối là một chuỗi âm tiết kỳ quái, Ôn Khinh không nghe rõ. Cậu đoán đó là tên của người này, bởi sau khi nói xong, anh liếc nhìn người mặc áo bóng rổ một cái, sau đó nhún vai đầy hờ hững.
[Còn mười phút nữa phó bản sẽ mở, xin mời tất cả người chơi có mặt chuẩn bị.]
Câu thông báo bất ngờ vang lên trong đầu khiến Ôn Khinh gần như không kịp phản ứng.
"Người chơi? Người chơi gì chứ?"
"Đây là đâu?"
"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?"
"Mấy người... rốt cuộc là ai?"
...
Phía bên kia sân thượng, một nhóm người bắt đầu xôn xao.
Ôn Khinh liếc qua bằng khóe mắt, nhận ra đó là một nhóm thanh niên có nam có nữ, thoạt nhìn bọn họ đều rất bình thường, ít nhất là bình thường hơn ba người vừa nãy.
Ôn Khinh hít sâu một hơi, quay người bỏ chạy, chạy đến bên cạnh những người trẻ tuổi đó.
Trước khi đến nơi hai chân run rẩy khiến cậu gần như ngã khuỵu, may mà được một cậu trai nhanh tay đỡ lấy.
"Cậu không sao chứ?"
"Không sao, cảm ơn."Ôn Khinh hổn hển nói, gượng gạo nở một nụ cười.
Người đỡ cậu là một chàng trai trẻ với khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, nụ cười tươi rói như ánh mặt trời: "Không có gì. Tôi là Chu Châu."
Ôn Khinh cúi đầu, nhỏ giọng nói khẽ: "Tớ tên Ôn Khinh."
Chu Châu nhìn thoáng qua đôi mắt đỏ hoe của Ôn Khinh, rồi lại liếc về phía ba người đàn ông kỳ lạ kia.
Anh hỏi: "Cậu có biết đây là đâu không?"
Ôn Khinh lắc đầu, đáp thật thà: "Không biết. Tớ đang ở ký túc xá, mở cửa ra thì đột nhiên đến đây."
Chu Châu thở dài một hơi, kể lại: "Tôi cũng vậy. Lúc đó tôi đang ở nhà chơi game, mở cửa lấy đồ ăn thì đã đứng đây rồi."
Nhìn nụ cười nhẹ nhàng trên khuôn mặt Chu Châu, Ôn Khinh không khỏi cảm thán, người này tâm lý thật tốt, gặp tình huống thế này mà vẫn cười được.
Còn cậu, không khóc thành tiếng đã là quá giỏi.
Một cô gái tóc đuôi ngựa, trên vai còn đeo ba lô học sinh, giơ tay phát biểu: "Tôi đang xuống xe buýt thì đến đây. Trước đó không có gì bất thường cả."
Mọi người lần lượt chia sẻ hoàn cảnh của mình. Ngoài Ôn Khinh, còn lại sáu người: hai nam, bốn nữ, tuổi đều xấp xỉ hai mươi, trong đó cô gái nhỏ nhất vừa tốt nghiệp trung học. Điểm chung của tất cả là đều bị kéo đến đây một cách kỳ lạ sau khi bước qua một cánh cửa.
Sau khi nghe xong, Chu Châu liếc nhìn về phía người đàn ông áo choàng tắm và hai đồng bọn của anh ta, sau đó quay sang hỏi Ôn Khinh: "Cậu quen ba người đó không?"
"Không quen!" Ôn Khinh lắc đầu nguầy nguậy, vội vàng nói: "Tớ không quen bọn họ, nhưng bọn họ cũng đột nhiên xuất hiện ở đây. Hơn nữa, bọn họ còn, còn rất kỳ lạ."
Nói đến đây, Ôn Khinh không nhịn được liếc nhìn về phía người đàn ông áo choàng tắm.
Ba người bọn họ vẫn ung dung đứng đó, gương mặt chẳng hề có vẻ bối rối hay hoang mang, dường như tình huống này không có gì đáng để quan tâm.
Ôn Khinh vừa nhìn thoáng qua, ánh mắt lạnh lùng của anh ta đã quét tới, dọa cậu vội vàng rụt người về phía Chu Châu.
"Bọn họ có thể là người chơi cũ không?" Chu Châu hỏi.
Câu nói này khiến mọi người quay lại nhìn anh.
Chu Châu mỉm cười, kiên nhẫn giải thích: "Vừa rồi giọng nói kia có nói rằng tất cả người chơi có mặt hãy chuẩn bị. Vậy thì tất là ba người kia cũng là người chơi. Nhưng bọn họ không giống chúng ta, bảy người chúng ta là những người chơi mới. Còn bọn họ có vẻ như đã quen với tình huống này rồi, nên tôi nghĩ bọn họ có thể là người chơi cũ, từng trải qua một số chuyện."
Nghe vậy, tất cả đồng loạt gật đầu.
"Đúng là có lý."
"Hay qua hỏi thử xem?"
Ôn Khinh mấp máy môi, muốn nói người mặc áo choàng tắm hẳn không phải là người chơi cũ.
Nếu là người chơi cũ anh ta sẽ không hỏi cậu là thứ gì khi nhìn thấy cậu.
Nhưng cậu còn chưa kịp mở miệng, Chu Châu và những người khác đã nhanh chân đi tới bên cạnh người mặt áo choàng tắm.
[Kênh phó bản đã mở, xin mời tất cả người chơi tiến vào trò chơi.]
Một tiếng "cạch" vang lên, cánh cửa trắng đóng chặt nơi lối thoát hiểm từ từ mở ra.
Sau cánh cửa là bóng tối đen đặc, không một tia sáng.
Mọi người nhìn cánh cửa, không ai dám bước lên trước.
"Chúng ta... có nên đi vào không?"
[Kênh phó bản đã mở, xin mời tất cả người chơi không được trì hoãn, nhanh chóng di chuyển!]
"Nếu không vào thì sẽ thế nào?"
Chu Châu lên tiếng hỏi.
Hệ thống không trả lời.
Ôn Khinh đứng giữa đám đông, căng thẳng nhìn chằm chằm vào bóng tối sau cánh cửa.
"Không vào thì chết đấy." Giọng nói trầm khàn quen thuộc vang lên ngay bên tai khiến Ôn Khinh giật mình.
Tiếng cười khẩy quen thuộc lại xuất hiện.
Người mặc áo choàng tắm dường như rất hài lòng với phản ứng của cậu, nhếch mép, nhấc chân đi vào cửa, tiếp đó là người mặc áo bóng rổ và người mặc áo sơ mi trắng cũng đi vào.
Bảy người còn lại anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, do dự không quyết.
“Thật, thật sự sẽ chết sao?” Một cô gái hỏi.
Chu Châu lắc đầu: “Không biết.”
Việc bọn họ đột nhiên xuất hiện ở đây đã là chuyện siêu nhiên rồi, không ai dám đánh cược bằng mạng sống của mình, lần lượt từng người một bước vào cánh cửa màu trắng.
Khi Ôn Khinh bước vào, cậu không dám chớp mắt, chỉ biết nhìn chằm chằm vào bóng tối đáng sợ trước mặt.
Chân cậu vừa chạm qua ngưỡng cửa, một thế giới hoàn toàn khác hiện ra.
Đây là phòng khách của một căn biệt thự.
Không gian trống trải đến lạ lùng, không có ghế sofa, không có TV hay bất kỳ đồ đạc gì, chỉ có một chiếc bàn dài bằng đá cẩm thạch đặt giữa phòng, kèm vài chiếc ghế gỗ trắng xung quanh.
Trên bức tường đối diện treo một chiếc đồng hồ lớn, kim đồng hồ tích tắc chuyển động, tạo ra âm thanh rõ rệt báo hiệu thời gian.
[Đi tìm, đi tìm, đi tìm bạn
Tìm được một người bạn tốt
Chào hỏi, bắt tay nhau
Bạn là người bạn tốt của tôi]
Bài hát thiếu nhi lạnh lẽo vang lên qua giọng máy móc vô cảm, âm điệu ngây thơ đáng yêu lại hát lên bằng giọng điệu kinh dị nhất làm tăng thêm vẻ kỳ dị, như bản nhạc nền báo hiệu một thứ khủng khiếp sắp xuất hiện trong bộ phim kinh dị.
Ôn Khinh hoảng sợ đến mức môi tái nhợt, móng tay không tự giác bấm sâu vào lòng bàn tay, để lại những vết móng tay đỏ rực.
[Tất cả người chơi đã vào vị trí, phó bản cấp Thần chính thức bắt đầu.]
[Trong số những người chơi, có một người là "Người dẫn đường".]
[Chỉ có người dẫn đường mới có thể mở cửa biệt thự, xin mời các người chơi tìm ra người dẫn đường, và cùng người dẫn đường rời khỏi biệt thự.]
[Vào chín giờ mỗi tối, tất cả người chơi sẽ tiến hành bỏ phiếu. Người nhận được số phiếu cao nhất sẽ phải mở cửa biệt thự để chứng minh bản thân có phải là Người dẫn đường hay không.]
[Nếu bầu sai hoặc tất cả người chơi bỏ phiếu trắng, hệ thống sẽ cung cấp một manh mối liên quan đến Người dẫn đường.]
Quy tắc thoạt nhìn có phần giống trò Ma Sói, mỗi ngày chỉ được bỏ phiếu một lần, mà nếu đoán sai còn được gợi ý thêm manh mối, dường như rất thân thiện với người chơi.
Ôn Khinh âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng cậu thầm nghĩ, có lẽ thử thách đầu tiên dành cho người mới sẽ không quá khó.
[Bây giờ sẽ phát thẻ thân phận.]
[Người chơi Ôn Khinh, xin hãy giữ thẻ thân phận của cậu.]
Ngay khi giọng nói vừa dứt, trước mắt Ôn Khinh hiện lên một vài dòng chữ:
Họ tên: Ôn Khinh
Thân phận: Người thường
Tuổi: 20
Sở trường: Nhát gan
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
