Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi nhân viên cứu hộ chuẩn bị xong xuồng cao tốc cùng các thiết bị như máy dò sonar và móc trục vớt, họ lập tức xuống nước.
Phùng Dũng đứng bên bờ, trái tim như treo lơ lửng. Những lần trước ông không tin lời Đàn Âm nói là thật, lần này ông cũng muốn không tin, nhưng ánh mắt mệt mỏi vẫn dán chặt vào chiếc xuồng cao tốc trên mặt nước, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Sau hai giờ tìm kiếm, nhân viên cứu hộ truyền tin về, giọng điệu đặc biệt nghiêm trọng: “Báo cáo đội trưởng, ở độ sâu sáu mét phát hiện một điểm nghi vấn, đã rà soát nhiều lần, nghi ngờ là mục tiêu.”
Phùng Dũng vừa nghe thấy câu này, cả người cứng đờ như bị đóng băng, hai tay lạnh toát run rẩy.
“Đã rõ, đã rõ, tiến hành trục vớt.”
Trên xuồng cao tốc, nhân viên cứu hộ định vị xong xuôi, thả móc trục vớt xuống, điều khiển xuồng từ từ di chuyển dọc theo lòng sông. Khi cái móc đột nhiên mắc kẹt, nhân viên cứu hộ nín thở: “Kéo dây!”
Hai nhân viên cứu hộ từ từ kéo móc lên, nhưng mới kéo được một lúc thì sức nặng treo trên móc bỗng biến mất.
“Mục tiêu bị rơi, thả móc lại.”
Nhân viên cứu hộ thả móc xuống lần nữa, kéo lê để tìm mục tiêu. Đợi khi móc trúng vật thể, đang định kéo lên thì mục tiêu lại rơi xuống.
Vẻ mặt các nhân viên cứu hộ trở nên nặng nề. Thử mấy lần móc mục tiêu lên đều không thành công, họ đành phải định vị lại rồi quay vào bờ bàn bạc đối sách.
Sau khi kiểm tra phát hiện không có vật gì tác động bên ngoài, thợ lặn chỉ cảm thấy gáy lạnh toát, vội vàng bơi lên mặt nước.
Quá tà quái.
Cứ như thể cậu bé không muốn lên vậy.
Xuồng cao tốc quay lại bờ lần nữa, đội cứu hộ tiến hành hội ý.
Phùng Dũng không biết đã xảy ra chuyện gì, mãi đến khi đội cứu hộ thông báo, ông nghe mô tả mới biết người rơi xuống nước chính là con trai mình, đầu óc ông như nổ tung.
Việc trục vớt gặp khó khăn, chỉ có thể dùng đến lưỡi câu vô tình.
Dàn lưỡi câu còn gọi là lưỡi câu vô tình, chỉ cần móc trúng cơ thể người là có thể kéo lên được, chỉ có điều sức tàn phá đối với thi thể là cực lớn.
Phùng Dũng vừa nhìn thấy từng hàng lưỡi câu kia, chân của một người đàn ông to lớn liền mềm nhũn: “Có thể không dùng cái này được không, có cách nào khác không?”
Ông khàn giọng cầu xin.
Nhân viên cứu hộ vẻ mặt ngưng trọng: “Chúng tôi đã thử dùng móc trục vớt và thợ lặn nhưng đều không thể đưa người bị nạn lên, chỉ còn cách dùng phương pháp này thôi.”
“Sao lại không cứu lên được chứ? Chẳng phải đã tìm thấy nó rồi sao...”
Nhân viên cứu hộ kể lại tình hình cho ông nghe một lượt.
Đầu óc Phùng Dũng ong ong, ngây ra một lúc lâu mới chợt nghĩ, có phải là có thứ gì đó đang quấn lấy con trai mình nên nó mới không lên được hay không.
“Các anh khoan hãy vớt, đừng vớt nữa...”
Nhân viên cứu hộ không hiểu sao ông đột nhiên lại không cho vớt nữa, nhìn ông đang ngẩn người bèn hỏi: “Tại sao? Thời gian cấp bách, tốt nhất là nên quyết định sớm đi.”
Hồi lâu sau, Phùng Dũng mới do dự nói: “Nếu vớt lần đầu không lên thì cứ dừng lại đã, cũng đừng dùng sức quá, tôi không muốn con trai mình phải chịu tổn thương lớn như vậy.”
Lúc sống đã phải chịu bao nhiêu khổ sở rồi, ông không muốn sau khi chết nó còn phải chịu nỗi đau da thịt.
Nhân viên cứu hộ khởi động xuồng cao tốc đến phạm vi mục tiêu lần nữa, thả dàn lưỡi câu xuống rồi bơi về phía trước. Đợi khi móc được vật thể chuẩn bị kéo lên, thứ đó chẳng mấy chốc lại rơi xuống, kéo theo cả chiếc xuồng cao tốc cũng chòng chành vài cái.
Sắc mặt nhân viên cứu hộ lập tức thay đổi.
Bao nhiêu lần cứu hộ, nước sâu mười mấy hai mươi mét, dòng chảy xiết đến mấy cũng đều vớt được mục tiêu lên, cớ sao lần này thử mấy lần đều vô dụng, quá kỳ lạ!
Cộng thêm việc trước đó nghe được lời của thầy bói, lông tóc gáy họ lập tức dựng đứng, liền lái xuồng quay lại bờ báo cáo tình hình với ban chỉ huy.
Phùng Dũng thấy vậy, trái tim lại treo lên: “Sao rồi?”
Vẻ mặt chỉ huy trưởng cũng vô cùng nặng nề, ngoại trừ lực cản của nước thì không còn bất kỳ ngoại lực nào ngăn trở, tại sao lại không vớt lên được chứ.
Nghĩ đến vị thầy bói kia, khó tránh khỏi liên tưởng đến những chuyện kiêng kỵ.
Chỉ huy trưởng nói lại tình hình cho Phùng Dũng. Nghe xong, cả người ông khựng lại, trong đầu hiện lên những lời mình đã nói với con trai mấy ngày trước.
- “Tao cực khổ kiếm tiền nuôi mày ăn học, mày báo đáp tao như thế đấy à! Mày đi cưỡi cái xe máy rách đó, sao không ngã chết ngoài đường luôn đi!”
- “Cái tốt không học lại đi học cái xấu, giao du với cái đám bạn bè cáo chồn gì thế này, mặt mũi tao bị mày làm cho mất hết rồi!”
- “Thằng ranh con, suốt ngày chỉ biết gây chuyện, mày nhìn xem có con nhà ai như mày không, chỉ có mỗi mày! Đồ con rùa! Bây giờ đua xe, lần sau có phải là hút thuốc uống rượu đánh nhau ẩu đả không hả!”
Bản thân Phùng Dũng tràn ngập hối hận và day dứt. Ông chỉ có một đứa con trai này, lúc đó lẽ ra ông nên bình tĩnh lại, không nên nói những lời nặng nề như thế với nó, để bây giờ đến lúc chết nó vẫn còn đang giận dỗi.
Phải rồi, lúc đó lẽ ra nên nghe lời Đại sư.
Đi tìm Đại sư, Đại sư nhất định có cách.
“Đợi tôi, tôi có cách...”
Công viên Định An.
Đàn Âm ngồi rất lâu mới có một người khách tới, là một cô gái, dáng vẻ có chút mất hồn mất vía.
“Đại sư, tôi lướt Âm Lãng thấy cô, cô thực sự biết xem bói sao?”
Đàn Âm: “Được, một lần năm mươi tệ, cô muốn xem gì?”
Cô gái nhíu mày, xoắn xuýt xua tay, ấp úng nói: “... Tôi muốn nhờ cô giúp bắt ma.”
Đàn Âm thấy trên người cô gái không có dấu vết quỷ khí, mệnh cung bình thường: “Nói trước xem tình hình thế nào đã.”
Cô gái kể lại những chuyện xảy ra mấy ngày nay cho Đàn Âm: “Tôi sống trong một tòa nhà ký túc xá, mấy ngày nay xảy ra chuyện rất lạ. Không biết vì sao luôn có người đến gõ cửa phòng ký túc của tôi, tiếng gõ rất có quy luật. Tôi nhìn qua mắt mèo ra ngoài thì lại chẳng thấy ai. Một lúc sau tiếng gõ lại vang lên, lúc đó đã là nửa đêm rồi nên tôi cũng không dám mở cửa ra xem.”
“Hôm sau tôi đi hỏi bạn thân, tôi ở phòng giữa, bọn họ ở hai phòng bên cạnh, ai cũng nói là không nghe thấy tiếng gì. Đợi đến tối tiếng gõ cửa lại vang lên, vẫn không có người.”
Cô gái vẻ mặt đầy ưu sầu: “Cứ liên tục như vậy, bọn họ đều tưởng thần kinh tôi có vấn đề. Sáng nay tôi xin nghỉ đi bệnh viện kiểm tra, tinh thần hoàn toàn bình thường. Cô nói xem, có phải tôi bị thứ dơ bẩn ám rồi không...”
Đàn Âm gật đầu: “Năm mươi tệ.”
Cô gái nghe câu trả lời này, nỗi lo lắng trong lòng vơi đi quá nửa. Cô trả tiền xong liền nghe Đàn Âm nói: “Không có ma quỷ nào ám cô cả, gần đây cũng sẽ không có chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng, mà là vấn đề sự nghiệp. Nơi ở của cô có camera giám sát không? Kiểm tra camera đi, dọa cô không phải là ma mà là bạn thân của cô đấy. Bọn họ liên thủ lừa cô, mục đích là để cô bị sa thải với lý do mắc bệnh tâm thần.”
Cô gái nghe xong, chân như bị đóng đinh xuống đất: “Cô nói là chị em tốt của tôi đang hại tôi ư? Ba chúng tôi cùng từ một làng ra thành phố làm thuê, sao có thể chứ?”
Trương Tiếu Ngôn đứng bên cạnh nghe thấy, chuyện này cô là người có tiếng nói nhất: “Sao lại không thể, nhà tôi cũng là trường hợp như thế đấy. Bị người chơi thân ghen ghét hãm hại sau lưng, may mà có Đại sư, nếu không hôm nay tôi chẳng thể đứng đây bày quầy được đâu.”
Cô là công nhân nhà máy, lương ăn theo sản phẩm, làm nhanh làm nhiều thì được nhiều, thấp nhất mỗi tháng cũng được bảy ngàn tệ, còn bạn cô cao nhất cũng chỉ hơn năm ngàn một chút.
Nói như vậy thì bọn họ ghen tị với cô nên mới liên thủ dọa dẫm cô.
Một cơn ớn lạnh thấu tận tâm can, cô gái bình tĩnh lại: “Cảm ơn Đại sư.”
Đại sư nói đúng, vì cô tin tưởng bọn họ nên mới không kiểm tra camera, có phải bọn họ hay không, kiểm tra là biết ngay.
Thời gian không còn sớm, sau khi cô gái rời đi thì Đàn Âm dọn hàng chuẩn bị về nhà. Lâm Vọng Trần đã đợi không nổi nữa, thấy cô dọn hàng liền chạy tới bắt người, còn ân cần giúp Đàn Âm xách ghế gấp.
Đàn Âm lúc này mới đi theo anh về. Vừa đi được vài bước thì có một giọng nói chặn họ lại.
“Đại sư, đừng đi, cầu xin cô cứu con trai tôi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
