Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bói quá chuẩn, nổi tiếng đến mức bị cảnh sát để mắt Chương 24: Con Trai Ông Đã Mất Mạng Rồi!

Cài Đặt

Chương 24: Con Trai Ông Đã Mất Mạng Rồi!

Hắn thở hồng hộc nghịch điện thoại định trả tiền, Đàn Âm cất mã thanh toán đi.

Phùng Dũng giận dữ trừng mắt nhìn cô: “Cô có ý gì? Không phải cô bói giỏi lắm sao, tính cho tôi xem con trai tôi ở đâu, tôi cho cô năm trăm!”

Đàn Âm liếc nhìn cung tử nữ tối sầm của hắn, giọng lạnh lùng nói: “Ông không còn con trai nữa rồi.”

Người Phùng Dũng khựng lại, ánh mắt hung ác, mặt đầy vẻ giận dữ quát lớn: “Cô nói cái gì! Cô có giỏi thì nói lại lần nữa xem!”

“Nói một trăm lần cũng thế thôi, con trai ông đã mất mạng rồi!”

Phùng Dũng không tin lời cô, một cước đá văng tấm vải trải quầy của Đàn Âm, vẻ mặt dữ tợn nói: “Chính là do con lừa đảo chết tiệt này xúi giục, nếu không tôi đã chẳng nhốt con trai tôi lại, nó cũng sẽ không mất tích. Đồ lừa đảo, gạt người! Hôm nay tôi nhất định phải đập nát cái sáp của cô!”

Lâm Vọng Trần ở bên kia thấy xảy ra chuyện, sắc mặt đang thong dong lướt video lập tức trầm xuống.

Trương Tiếu Ngôn thấy vậy cũng đứng ra: “Đúng đấy, tin hay không là ở ông. Đại sư ở đây bao nhiêu ngày nay, là do ông cố chấp, không chịu tin lời Đại sư.”

Trương Tiếu Ngôn cũng thầm thấy may mắn, may mà các cô đã thực sự tin tưởng Đàn Âm.

“Xem bói một lần năm mươi tệ, tại sao cô lại để những thứ trị giá mấy ngàn mấy vạn tệ bày ra ngoài chứ!! Chính là cô đang lừa người!”

Đàn Âm cười lạnh: “Tôi có gì mà phải lừa người! Mua bán tự nguyện, ông đưa tôi năm mươi tệ, tôi trả lời câu hỏi của ông. Đưa tôi hai trăm tệ, tôi giúp ông giải quyết vấn đề. Một đồng chưa vào túi, đồ của tôi ai cũng không lấy đi được! Ông đã không tin lời tôi nói thì làm sao tin bùa của tôi có tác dụng! Ai lại đi trộm đi cướp chứ!”

Phùng Dũng ngồi bệt dưới đất ngẩn người, tay chân cứng đờ lạnh toát, nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng. Hắn đỏ mặt, tay chống xuống đất rồi quỳ sụp xuống trước mặt Đàn Âm: “Tôi cầu xin cô, cô nói cho tôi biết, có phải con trai tôi thực sự xảy ra chuyện rồi không? Là lỗi của tôi, tôi không nên nghi ngờ cô, xin lỗi, xin lỗi, tôi chỉ có một mụn con trai, cô giúp tôi, giúp tôi được không, nói cho tôi biết con trai tôi đang ở đâu? Cầu xin cô…”

Hắn điên cuồng chắp tay, miệng không ngừng khẩn cầu, nói xong còn dập đầu lạy Đàn Âm.

Đàn Âm nhíu mày: “Ông cầu xin tôi cũng vô dụng thôi, con trai ông đã mất mạng rồi.”

Hốc mắt Phùng Dũng đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi. Kể từ hôm kia Phùng Tiểu Lăng nhảy lầu rồi mất tích, ban ngày hắn đưa bà cụ Phùng về, chiều thì dỗi hơi không thèm quản nó.

Dù sao cũng là con đẻ, tối đến hắn lại ra ngoài tìm, tìm đến tận một hai giờ sáng mới về nhà.

Hôm sau quá hai mươi tư giờ hắn đã đi báo cảnh sát, cảnh sát cũng đang tìm kiếm nhưng vẫn không có tin tức.

Hôm nay là ngày thứ ba mất tích, đã quá bốn mươi tám giờ mà vẫn bặt vô âm tín, lúc này hắn mới nhớ tới Đàn Âm, vội vàng lái xe tới đây.

Sợi dây lý trí trong đầu Phùng Dũng đứt phựt, hắn đau đớn nhắm chặt mắt, đấm thùm thụp vào đùi mình.

Người qua đường nhìn cảnh này cũng không đành lòng, quá đáng thương.

Hắn thút thít, gần như tuyệt vọng hỏi Đàn Âm: “Vậy thi thể nó đâu? Ở chỗ nào? Cô biết không? Tôi cầu xin cô nói cho tôi biết, bao nhiêu tiền tôi cũng đưa, tôi nhờ cảnh sát đi tìm! Tôi phải đưa con trai tôi về nhà!”

Đàn Âm dời mắt đi, nắm tay hơi siết lại: “Một trăm tệ.”

Tiếp đó cô lạnh nhạt nói: “Sinh bát tự, thời gian và địa điểm mất tích của cậu bé.”

Phùng Dũng nghẹn ngào nói cho Đàn Âm biết.

Đàn Âm bấm đốt ngón tay tính toán, bỗng nhiên ngón tay khựng lại, thần sắc thoáng qua vẻ kỳ lạ. Cô tiếp tục tính nhanh, mười mấy giây sau mới mở miệng: “Từ vị trí này đi theo đường gần nhất đến sông Định Giang, xuôi theo sông Định Giang đi xuống mười một cây số, con trai ông đang ở trong nước tại đó.”

Phùng Dũng như bị sét đánh, cả người đờ đẫn.

Hắn tìm trên cạn lâu như vậy nhưng chưa từng nghĩ con trai lại ở dưới nước.

Đợi khi hoàn hồn, hắn lại dập đầu lia lịa với Đàn Âm: “Cảm ơn, cảm ơn…”

Hắn bò dậy kéo tấm vải trải quầy của Đàn Âm về nguyên trạng, trả tiền định rời đi thì lại nghe cô nói: “Mời đội cứu hộ đi, ông không đưa cậu bé lên được đâu.”

Nước sông Định Giang sâu năm sáu mét, nếu không phải nhân viên chuyên nghiệp, với thể lực của hắn thì không những không cứu được người mà còn nộp mạng mình vào đó.

Phùng Dũng vội vàng gật đầu thật mạnh, nhanh chóng rời đi.

Đàn Âm cúi đầu nhìn quầy hàng bị làm lộn xộn của mình, giữa lông mày thoáng qua vài phần phiền muộn, cô sắp xếp lại quầy hàng.

Phùng Dũng lái xe dọc theo sông Định Giang mười một cây số rồi dừng lại. Nơi đó vắng vẻ ít người, từng hàng liễu rủ trồng bên bờ, những cành lá xanh biếc rủ xuống triền dốc, gió hồ thổi nhẹ, khẽ đung đưa.

Phùng Dũng đi xuống triền dốc, tìm kiếm dấu vết nơi con trai rơi xuống nước khắp nơi.

Ở đâu? Ở đâu?

Ánh mắt hắn dán chặt xuống mặt đất, lại đi về phía mép nước sông Định Giang, tìm kiếm trên đê đá ven sông cũng không thấy dấu vết nhảy xuống nước.

Hắn nhìn mặt sông phẳng lặng như tờ, nhưng lòng hắn lại tan nát.

“Con ơi… rốt cuộc con đang ở đâu!”

Phùng Dũng suy sụp ngồi bệt xuống đất, gọi điện thoại cho đội cứu hộ dưới nước.

Đội cứu hộ đến rất nhanh, Phùng Dũng lo lắng trả lời thông tin của họ.

“Người rơi xuống nước đại khái ở chỗ nào?” Nhân viên thông tin đội cứu hộ hỏi.

Phùng Dũng làm sao biết vị trí cụ thể: “Tôi không biết, tôi không biết… Con trai tôi đã mất tích hơn hai ngày rồi, trên bờ đều tìm khắp cả, thầy bói nói nó ở dưới nước…”

Nhân viên thông tin nghe vậy thì nhíu mày: “Thầy bói? Anh nghe thầy bói nói là chết đuối sao?”

Không có tin tức chính xác chứng minh người chết đuối, bọn họ không thể huy động lượng lớn tài nguyên xuống nước.

“Phải, phải… cảnh sát đã tìm rồi, chỉ còn dưới nước thôi, lời cô ấy nói đều linh nghiệm, tôi cầu xin các anh giúp tôi tìm thi thể con trai tôi…”

Nhân viên thông tin vẻ mặt khó xử: “Anh bình tĩnh lại trước đã, tôi cần báo cáo với ban chỉ huy một chút.”

“Tôi xin các anh nhanh lên…”

Nhân viên thông tin lập tức đến lều chỉ huy xin ý kiến chỉ huy trưởng, báo cáo rõ ràng những gì Phùng Dũng nói.

“Ý là anh ta cũng không rõ đứa bé có chết đuối hay không mà là nghe một thầy bói nói?”

“Vâng.”

“Mau chóng liên hệ với đồn công an một chút, hỏi xem tung tích đứa bé thế nào.”

“Rõ.”

Một lần trục vớt phải huy động lượng lớn thiết bị và nhân lực, còn cần mười mấy người hỗ trợ, cộng thêm việc không xác định được người mất tích có ở vùng nước này hay không nên tài nguyên tiêu tốn càng lớn.

Mười phút sau, nhân viên thông tin đã liên hệ xong: “Bên đồn công an đã đăng ký hồ sơ, hỏi thăm các mối quan hệ xã hội của người mất tích, quả thực không tìm thấy tung tích đứa bé. Hơn nữa người mất tích đã xảy ra mâu thuẫn gia đình rất lớn với cha mình, trước đó đã nhảy lầu bỏ trốn, không loại trừ khả năng tự sát.”

Chỉ huy trưởng nghe xong, khẽ cụp mắt: “Chuẩn bị đi, xuống nước tìm kiếm.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc