May mắn thay, đồ ăn trong căng tin của Lagom vẫn rất ngon, nơi đây phục vụ cả món Trung lẫn món Tây để giúp nhân viên giải tỏa áp lực. Kể từ sau khi quyết định từ chức, Bối Lệ không còn kiểm soát chế độ ăn uống của mình nữa, cô gọi một suất cơm xá xíu vịt quay, ăn chưa thấy no lại gọi thêm hai quả trứng chần, rồi tiện tay lấy thêm một chiếc bánh mì nhỏ miễn phí để gặm lấy gặm để.
Coco nhìn mà không khỏi thán phục: "Kiểu ăn này của cậu làm tôi cứ tưởng chiều nay cậu sẽ nghỉ việc luôn đấy. Bailey, khẩu vị của cậu tốt thật, mà cậu cũng thực sự chẳng quan tâm đến vóc dáng gì cả nhỉ."
Cô ấy rất muốn được ở lại trong ngành thời trang nên mỗi lần trước khi ăn đều phải dùng điện thoại chụp ảnh, dùng AI để tính toán lượng calo.
Bối Lệ nói: "Ăn no rồi mới có sức mà làm việc chứ."
Coco buổi trưa rõ ràng là ăn không no, nên buổi chiều tự nhiên cũng chẳng có sức để đóng hộp, mới làm được vài cái đã kêu mệt rồi chạy vào phòng trà nước để lười biếng.
Một mình Bối Lệ tiếp tục công việc đóng gói.
Gấp, xếp, rồi đặt vào, cô ngồi giữa một đống thùng giấy mà không cần nhìn cũng có thể phối chính xác các sản phẩm mới cần gửi đi. Rồi lần lượt xếp vào hộp, đậy nắp lại, sau đó đặt thêm một tấm thiệp viết tay —— tất cả cũng đều do một tay Bối Lệ viết.
Khi chị Vĩ phân chia nhiệm vụ, Coco và Thái Điềm đều khen chữ cô đẹp, nên công việc này tự nhiên rơi xuống đầu cô.
Mải mê đóng hộp một cách yên tĩnh, Bối Lệ thậm chí còn không nhận ra chị Vĩ đã đi tới. Cho đến khi đôi giày cao gót màu đỏ di chuyển đến trước mắt, cô mới ngẩng đầu lên nhìn thấy chị Vĩ đang bưng ly cà phê.
"Thích đóng gói đến thế sao?" Chị Vĩ lạnh lùng nói: "Ngay cả việc trả lời tin nhắn cũng quên luôn rồi à?"
Bối Lệ vội vàng nói lời xin lỗi, cô đứng dậy nhưng do ngồi xổm quá lâu nên đôi chân bị tê dại. Cô lảo đảo một cái suýt nữa thì ngã nhào, phải vội vàng giữ thăng bằng.
"Chị Vĩ, có chuyện gì vậy ạ?"
"Quà tặng túi trang điểm đặt từ tuần trước giờ tiến độ thế nào rồi?"
Bối Lệ nhanh chóng trả lời: "Mười giờ sáng nay em vừa mới gọi điện xác nhận xong, phía nhà máy nói là lô hàng lớn đầu tiên đã hoàn tất kiểm tra chất lượng, hiện đang đóng thùng và chiều nay có thể gửi đi. Nếu không có gì ngoài ý muốn thì sáng mai sẽ được giao tới công ty ạ."
Ánh mắt chị Vĩ quét qua mọi thứ trong căn phòng, rồi dừng lại ở những hộp quà được xếp chồng ngay ngắn bên cạnh cô.
"Coco và Thái Điềm đâu?" Chị Vĩ hỏi: "Sao chỉ có mình em làm việc thế này?"
Bối Lệ nói: "Coco bị đau bụng nên đi vệ sinh rồi ạ, còn Thái Điềm thì bị anh Suny gọi đi rồi."
Chị Vĩ lại nhìn qua các hộp quà một lần nữa, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô, lạnh lùng nói: "Quản lý Khổng mời trà chiều, qua đó mà ăn đi —— Nhớ dặm lại lớp trang điểm, chỉnh đốn lại quần áo cho gọn gàng vào, đừng có để bộ dạng nhem nhuốc như thế, còn nhớ chúng ta là một công ty mỹ phẩm không?"
Bối Lệ nói lời xin lỗi, em sẽ chú ý ạ.
Bữa trà chiều gồm bánh tart trái cây và trà hoa quả, trưa nay cô ăn quá no nên giờ vẫn chưa thấy đói, cô không đụng vào đồ ngọt mà chỉ nhấp vài ngụm trà.
Thái Điềm cười nói đùa giỡn: "Vẫn là Bailey biết chú trọng vóc dáng nhất, bánh tart trái cây ngon thế này mà một miếng cũng không ăn, khả năng tự kiềm chế tốt thật đấy."
Bối Lệ cảm thấy công việc này thực sự là nên nghỉ sớm đi thôi.
Ở nhà còn có một anh người yêu nồng nhiệt như lửa nữa.
Lý Lương Bạch càng thêm phấn khích, động tác cũng trở nên mạnh bạo hơn.
Hai người ngay cả bữa tối cũng chưa ăn, Bối Lệ mệt đến mức ngủ thiếp đi một lát. Khi tỉnh dậy, cô nheo mắt thấy Lý Lương Bạch đang đứng nghiêng người cài khuy áo sơ mi, đồng thời dặn dò cô.
"Phía nhà hàng có chuyện xảy ra nên anh phải qua đó xử lý. Bữa tối anh đặt cho em sắp giao tới rồi, khoảng mười phút nữa thôi —— nhớ phải ăn uống tử tế đấy."
Bối Lệ cảm thấy hụt hẫng: "Gấp gáp đến thế sao anh?"
"Ừm, nhất định phải đi." Lý Lương Bạch ngồi bên giường, xoa xoa tóc cô: "Sáng mai em muốn ăn gì? Có muốn uống cháo thịt nạc nữa không? Để anh đặt cho em."
Bối Lệ lắc đầu: "Thôi ạ, em muốn ăn ở dưới tòa nhà công ty cho tiện."
Lý Lương Bạch cúi đầu, hôn lên mắt cô, giọng nói trầm xuống một chút: "Cuối tuần này là sinh nhật chị gái anh, chúng mình cùng đi chơi nhé?"
Bối Lệ nói vâng.
Lý Lương Bạch nâng khuôn mặt cô lên, một lần nữa trao cho cô một nụ hôn sâu. Bối Lệ cứ ngỡ anh ấy sẽ ở lại, nhưng anh ấy chỉ nựng má cô một cái như để an ủi rồi buông tay ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)