“Thử sức nhiều cũng là việc tốt.” Lý Lương Bạch cúi đầu ôm lấy cô: “Em không biết đâu, cả tuần nay không được gặp em là anh nhớ em đến mức nào... Không kịp nữa rồi, tối nay em ở lại đây có được không? Mai anh sẽ đưa em đi.”
Bối Lệ không được kiên định cho lắm. Mùi hương trên người anh ấy rất dễ chịu, nó lập tức xua tan hết mọi mệt mỏi trong suốt cả buổi chiều của cô.
Cô vẫn còn do dự: “Ngày mai còn có buổi họp sớm để báo cáo nữa...”
“Lần này không cần em phải tốn sức đâu.”
Lý Lương Bạch mỉm cười rồi bế ngang cô lên.
Bối Lệ không hề từ chối.
____
Bối Lệ suýt chút nữa đã kéo rách cả chiếc gối.
Bốn chiếc gối, một cái quăng bên cạnh cửa sổ sát đất, một cái bị lấm bẩn rồi nằm sõng soài trên sàn; một cái bị cô ấn chặt trước ngực rồi túm lấy, cái cuối cùng thì bị bụng dưới đè lên, áp sát vào người và bị mồ hôi thấm ướt tạo thành từng nếp gấp.
Tiếng chuông báo tin nhắn trên điện thoại đặt bên giường vẫn vang lên không dứt, Bối Lệ mệt lử nằm sấp đó, chẳng muốn đưa tay ra lấy chút nào.
Lý Lương Bạch bưng một ly nước tới, đưa đến bên môi cô rồi hỏi: "Không xem tin nhắn sao?"
"Tầm giờ này, nếu không phải chị Vĩ thì cũng là chủ nhà thôi." Bối Lệ nói: "Lát nữa em mới xem, không phải do em trì hoãn đâu mà là giờ em không muốn xem chút nào cả —— cho em uống thêm ngụm nữa đi."
Cô rướn người, uống cạn nửa ly nước.
Lý Lương Bạch chỉ quấn một chiếc khăn tắm, anh ấy quay đi rót thêm nước: "Chị Vĩ là ai vậy? Sao muộn thế này còn bắt các em tăng ca? Em muốn uống nước ấm hay nước lạnh? Hay là uống nước ấm nhé? Em uống nước lạnh dễ bị đau bụng lắm."
Không có tiếng phản hồi, khi anh ấy quay đầu lại thì thấy Bối Lệ đã nằm sấp, bất động và ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Xem ra hôm nay cô thực sự đã mệt rã rời rồi.
Lý Lương Bạch cũng từng phụ trách các hoạt động trực tiếp, dù không phải là thương hiệu mỹ phẩm nhưng quy trình đại khái cũng tương tự như vậy.
Các ấn phẩm trực tuyến phải sửa đi sửa lại nhiều lần, từ màu sắc áp phích, kích thước phông chữ cho đến cách dàn trang... Trong khi đó, các ấn phẩm trực tiếp còn phải thay đổi nhiều hơn nữa.
Không chỉ là áp phích và các điểm tiếp xúc vật phẩm, mà còn là kích thước vị trí mặt bằng, các loại trưng bày tĩnh, thời gian lắp đặt, thứ tự vận chuyển thiết bị vào hiện trường hay âm nhạc... Mọi thứ rắc rối đến mức khiến người ta phải đau đầu.
Bối Lệ hiện vẫn đang thực tập, trong những sự kiện như thế này, khả năng cao là cô sẽ bị các nhóm mượn đi mượn lại để chạy vặt và làm việc. Cô đáng thương đến mức chẳng được ăn bữa trưa, có lẽ đã phải làm việc không ngừng nghỉ suốt cả ngày.
Nghĩ vậy, Lý Lương Bạch nhìn vào gót chân cô, quả nhiên lại bị trầy xước, vết phồng rộp đã vỡ ra và còn dính một lớp da, bên dưới là vết thương đỏ ửng chỉ to bằng móng tay.
Lý Lương Bạch gọi điện thoại, yêu cầu lễ tân mang băng cá nhân cùng tăm bông và thuốc sát trùng lên phòng.
Phần phía sau không hiển thị nữa.
Lý Lương Bạch chỉ nhìn lướt qua một cách tình cờ.
Bối Lệ từng nhắc với anh ấy một lần, nói rằng căn hộ thuê chung đó, chủ nhà đã cho một người khác thuê căn phòng ngủ còn lại.
Khi kể chuyện này, cô có chút lo lắng vì sợ người thuê mới khó chung sống, dù sao thời hạn thuê vẫn còn hơn bốn tháng nữa. Lý Lương Bạch không bận tâm đến chuyện đó, nếu người thuê mới là một cặp đôi thì càng tốt, vì anh ấy có thể thuyết phục Bối Lệ đến sống cùng mình.
Trong một số khoảnh khắc, Bối Lệ luôn bộc lộ sự cố chấp đầy ngây thơ. Cô rất để tâm đến khoảng cách giữa hai người, không muốn lúc nào cũng để anh ấy phải trả tiền đi ăn.
Công việc thực tập này đôi khi cần phải tăng ca, việc ở lại ký túc xá trường học rất bất tiện, Lý Lương Bạch muốn cô ở trong căn hộ đang để trống của mình nhưng cô không chịu, cũng không muốn ở khách sạn của anh ấy, mà cứ bướng bỉnh lựa chọn tự mình thuê phòng.
Tiền thuê nhà mỗi tháng chiếm hơn nửa tiền lương của cô, hơn nữa còn phải ở chung, dùng chung nhà vệ sinh, phòng khách và phòng bếp.
Sự ngây thơ và cố chấp đó đã khiến cô phải chịu không ít khổ cực.
Lý Lương Bạch xếp lại gối, rút chiếc gối bị ướt ra, Bối Lệ mơ màng điều chỉnh tư thế ngủ rồi cuộn tròn người lại. Anh ấy kéo chăn lên che kín vai cho cô, sau đó bôi thuốc sát trùng lên vết thương và dán băng cá nhân lại.
Cô không hề thức giấc lấy một lần.
Lý Lương Bạch chống tay, nhìn Bối Lệ một hồi lâu rồi mới mỉm cười nói lời chúc ngủ ngon.
Người đang ngủ say không có phản ứng gì nhưng anh ấy cũng không bận tâm.
Ngày hôm sau, Bối Lệ không ăn sáng cùng Lý Lương Bạch, tối qua cô ngủ sớm nên đã bỏ lỡ tin nhắn của chị Vĩ, sáu giờ tỉnh dậy, cô vội cầm điện thoại lên xem một cái rồi lập tức rời giường, khẩn trương đi vệ sinh cá nhân.
Chị Vĩ muốn cô viết bản tổng kết phát biểu trong cuộc họp sáng nay, lát nữa là cần dùng đến ngay.
Khách sạn Bạch Khổng Tước có bữa sáng tự chọn nhưng phải đợi đến bảy giờ mới bắt đầu phục vụ, Bối Lệ không có thời gian đi ăn và cũng không muốn đánh thức Lý Lương Bạch, anh ấy cũng vừa đi công tác về nên cô muốn để anh ấy ngủ thêm một lát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

