Bối Lệ khẽ thốt lên một tiếng: "Em mới không thèm ăn thịt người đâu nhé."
Sau khi trò chuyện ngọt ngào một lúc, Bối Lệ bước đi với vẻ mặt nhẹ nhõm rồi quay trở lại xe.
"Ở phía trước có hai nhà hàng, một nhà hàng chuyên về món Tây Bắc còn một nhà hàng thì chuyên về món Hồ Nam, hương vị của cả hai đều rất khá." Nghiêm Quân Lâm hỏi: "Em muốn ăn ở quán nào?"
Anh cần phải hoàn thành trách nhiệm của mình, ví dụ như việc lấp đầy cái bụng đói của cô.
Bối Lệ quyết định hỏi cho ra lẽ, cô lấy hết can đảm và lên tiếng: "Tại sao anh lại muốn thuê chung phòng với tôi?"
"Em nói cái gì cơ?"
"Hôm qua anh họ Trương Tường có nói rằng anh đang làm việc tại Hoành Hưng." Bối Lệ nói tiếp: "Anh đã lên đến chức tổng giám đốc rồi thì mức lương hằng năm chắc chắn là phải cao lắm chứ."
"Cũng tạm ổn." Nghiêm Quân Lâm đáp lại với vẻ lạnh nhạt: "Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến việc anh thuê chung phòng với em?"
"Kiếm được nhiều tiền như vậy thì đáng lẽ anh sẽ không lựa chọn ở ghép chứ. Bởi vì việc phải dùng chung phòng khách và nhà bếp thực sự là rất bất tiện." Bối Lệ hỏi thẳng: "Có phải anh đã cố ý chọn ở chung với tôi không?"
Cứ như thể vừa nghe thấy một chuyện vô cùng nực cười.
Nghiêm Quân Lâm hơi nghiêng mặt sang rồi nhìn cô và hỏi lại.
"Anh làm vậy thì được cái gì chứ?"
Bối Lệ á khẩu không trả lời được.
"Đó hoàn toàn chỉ là một sự trùng hợp mà thôi." Nghiêm Quân Lâm tập trung lái xe: "Nơi đó là nơi đáp ứng đầy đủ các yêu cầu của anh nhất, lúc ấy cũng chỉ còn duy nhất một căn phòng đó đang cho thuê mà thôi."
Bối Lệ nắm chặt lấy vạt áo của mình rồi khẽ nói: "Vậy thì tốt quá rồi."
——Vậy thì tốt quá rồi.
Cô thực sự không mong muốn Nghiêm Quân Lâm có bất kỳ mục đích nào khác.
"Xem ra em đang che giấu rất nhiều chuyện đấy nhỉ." Nghiêm Quân Lâm nói: "Anh không ngờ là khi ở nhà em vẫn tiếp tục đóng vai một cô con gái ngoan ngoãn và nghe lời mẹ như thế. Có phải lúc nào em cũng nói với người nhà rằng mình vẫn còn độc thân không? Nếu em làm như vậy thì anh bạn trai kia có biết chuyện không?"
Bối Lệ hét lên: "Anh đã nghe lén cuộc trò chuyện giữa em và mẹ! Sao anh có thể làm cái hành động đó chứ? Nghiêm Quân Lâm, anh đúng là một tên khốn mà——"
"Nói to lên nữa đi, em cứ hét to hơn nữa đi. Nếu thấy vẫn chưa đủ thì anh sẽ đi mượn một cái loa cho em nhé." Nghiêm Quân Lâm hạ cửa kính xe xuống: "Để cho tất cả những người đi ngang qua đây đều được nghe thấy xem rốt cuộc thì Nghiêm Quân Lâm này khốn nạn đến mức nào."
Bối Lệ tức giận đến mức nắm chặt hai nắm đấm: "Anh!"
Những chiếc xe bên cạnh cứ thế lao vun vút qua.
Cô không nói thêm lời nào nữa.
Những sợi mưa lạnh lẽo bị gió thổi bay vào trong xe, bên ngoài trời bắt đầu lác đác những giọt nước mỏng manh.
"... Anh thừa biết là tôi vốn mắc chứng khó lựa chọn mà."
"Em không phải là mắc chứng khó lựa chọn đâu, em chỉ là không muốn phải gánh chịu hậu quả từ sự lựa chọn của mình mà thôi." Nghiêm Quân Lâm nói: "Hay là cứ theo quy tắc cũ nhé?"
"Quy tắc cũ cũng được." Bối Lệ gật đầu: "Oẳn tù tì đi."
"Nếu em thắng thì sẽ ăn món gì?"
"Nếu em thắng á." Bối Lệ suy nghĩ một chút rồi đáp: "Thì ăn món Hồ Nam đi."
Cô đưa tay ra chuẩn bị.
"Không cần phải so tài nữa đâu." Nghiêm Quân Lâm xoay vô lăng một cách dứt khoát: "Chúng ta đi ăn món Hồ Nam thôi."
Anh vẫn luôn là con người như vậy.
Ở trước mặt Nghiêm Quân Lâm, Bối Lệ luôn luôn có cảm giác mình chỉ là một đứa trẻ con.
Mọi cảm xúc của cô đều rất dễ dàng bị anh chi phối. Từ trước đến nay vẫn luôn như vậy, cho đến tận bây giờ vẫn chẳng hề thay đổi.
Bên ngoài cửa sổ, những ngọn núi ở phía xa đang bị bao phủ bởi một lớp sương mù mỏng manh. Những cơn mưa u ám cùng với khu rừng lạnh lẽo khiến khung cảnh trông giống hệt như trong bộ phim "Chạng vạng". Đó là một chiều cuối thu đầy trầm mặc, lạnh lẽo và có chút u buồn.
Trong xe vô cùng yên tĩnh, không có ai lên tiếng. Lúc này chỉ có giai điệu của một bài hát đang được phát ra.
"Yêu lấy những khuyết điểm của một thiên thần, bằng thứ ngôn ngữ của ác quỷ..."
Đó chính là bài hát "Lưu Niên" của Vương Phi.
Bối Lệ rất thích Vương Phi. Hồi còn học cấp ba, trong chiếc điện thoại cũ dùng để luyện nghe tiếng Anh của cô chỉ lưu duy nhất những bài hát của nữ ca sĩ này.
Cô cũng khẽ ngân nga theo giai điệu của bài hát.
"... Trong những năm tháng của cuộc đời, gặp lại nhau nơi ngõ hẹp, cuối cùng vẫn chẳng thể tránh được——"
"Em hát bị lạc tông rồi kìa."
Bối Lệ dừng lại rồi quay sang nhìn Nghiêm Quân Lâm với vẻ mặt không vui.
Nghiêm Quân Lâm vẫn bình thản đối diện với cái nhìn của cô.
"Anh vừa mới nói cái gì cơ?" Bối Lệ hỏi gặng: "Ai hát lạc tông hả?"
Mười giây sau đó.
"Anh cũng không rõ nữa." Nghiêm Quân Lâm vẫn mang vẻ mặt thản nhiên như không có chuyện gì: "Có lẽ là do Vương Phi hát lạc tông đấy."
____
Cơn mưa thu này đã kéo dài rất lâu.
Nhiệt độ đột ngột giảm xuống rất sâu.
Vừa xuống xe, Bối Lệ đã bắt đầu run rẩy vì lạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


