Chiêu Vương cầm lấy một con dao nhỏ khác trên bàn, ngón trỏ và ngón giữa khẽ cử động, con dao liền xoay vài vòng trên mu bàn tay hắn: “Nói đi, nhị tiểu thư nhà họ Tần là người thế nào?”
“Vương gia anh minh, thuộc hạ đúng là đã đi điều tra về nhị tiểu thư Tần gia.” Lão Thất vội nịnh nọt.
Chiêu Vương nói: “Bớt nói nhảm.”
Tiểu thư các nhà khác thường xuyên qua lại xã giao, không phải mỹ nữ thì cũng là tài nữ, đa số đều có danh tiếng vang xa. Chỉ riêng nhị tiểu thư Tần gia từng có hôn ước lại hiếm khi lộ diện cho nên thông tin của Lục Phiến Môn về nàng cũng rất ít.
Lão Thất không dám nhiều lời đành thành thật bẩm báo: “Nhị tiểu thư Tần gia có vóc người khá cao, không thấp hơn thuộc hạ là bao. Theo thuộc hạ thấy, dung mạo nàng không bằng đại tiểu thư họ Tần, tính tình cũng chẳng tốt đẹp gì, ngay cả huynh trưởng ruột thịt cũng không hòa hợp. Đại tiểu thư Tần gia giành hôn sự của nàng cho nên nàng đã bảo mẫu thân mình chủ động đến Trình gia từ hôn. Đối với hôn sự với Vương gia, có lẽ nàng vô cùng bằng lòng.”
“Hừ!” Chiêu Vương nở một nụ cười như có như không: “Làm tỷ tỷ mà lại đi giành nam nhân của muội muội, thảo nào Tần gia ngày càng sa sút.” Hắn ngước mắt nhìn Lão Thất: “Bảo với Tư Đồ tiên sinh, chuyện này dừng ở đây. Chẳng qua chỉ là cưới một nữ nhân thôi, không phiền ngài ấy phải bận tâm. Ai xinh đẹp hơn thì bản vương cưới người đó, những chuyện khác không cần bàn tới.”
“Vâng.” Lão Thất vội chuyển sang chuyện khác: “Vương gia, đêm qua thuộc hạ đã luôn theo dõi Tứ Di Quán, không phát hiện điều gì bất thường.”
“Ừm.” Chiêu Vương phất tay, lại xoay xoay con dao găm trong tay.
Lão Thất lùi lại vài bước rồi xoay người mở cửa. Hắn vừa định cất bước thì bên tai đã vang lên tiếng ám khí xé gió. Hắn vội cúi người xuống, chân phải vừa định bước sang bên đã thấy con dao găm sượt qua đỉnh đầu, cắm phập vào tấm ván cửa.
Chiêu Vương nói: “Phản ứng quá chậm.”
“Không phải thuộc hạ chậm, mà là ám khí của Vương gia quá nhanh.” Lão Thất lau vội mồ hôi, nhanh như chớp lách mình ra ngoài.
Trở lại phòng trà, mọi người xúm lại ríu rít hỏi:
“Thất ca, tóc huynh lại bị cắt đứt à?”
“Thế nào, nhị cô nương Tần gia có xứng với Vương gia nhà chúng ta không?”
“Thất ca, có phải Vương gia chẳng hứng thú chút nào không?”
“Suỵt…” Lão Thất căng thẳng liếc ra ngoài: “Các ngươi điên rồi sao?”
Phòng trà lập tức im phăng phắc.
Người lớn tuổi nhất ôm vai Lão Thất kéo đến bên cửa sổ, nhỏ giọng hỏi: “Huynh mau nói đi, Vương gia nói sao?”
Những người khác cũng sáp lại gần.
Lão Thất nói: “Vương gia bảo, không cần điều tra nữa, ai xinh đẹp thì cưới người đó.”
Một thiếu niên chừng mười lăm, mười sáu tuổi làm mặt quỷ, “Mỹ nhân ư? Ta chưa thấy mấy mỹ nhân nào đẹp hơn Vương gia cả.”
“Suỵt…” Lão Thất đá hắn một cái: “Lão Thập, ngươi mà không muốn sống nữa thì tự mình cút đi.”
Lão Thập vội bịt miệng lại.
Người lớn tuổi lúc nãy lại hỏi: “Ta nghe nói đại tiểu thư Tần gia rất đẹp, còn nhị tiểu thư thì sao?”
Lưu Ly nhỏ giọng oán giận: “Chắc chắn là đại tiểu thư và Triệu ma ma đang nhắc đến người rồi, bà ta đúng là không biết xấu hổ!”
Tần Chân mỉm cười: “Làm gì có chuyện linh như vậy.”
Chẳng qua là bị gió lạnh thôi.
Lưu Ly lo lắng hỏi: “Lão thái gia có mắng tiểu thư không yêu thương tỷ muội không?”
Tần Chân lắc đầu: “Sẽ không đâu, tổ phụ trước nay luôn đối xử công bằng với mọi người.”
Lưu Ly bĩu môi: “Cũng phải, hơn hẳn lão phu nhân.”
Tần Chân nhìn nàng cảnh cáo.
Lưu Ly nhìn quanh thấy xung quanh không có ai lại cười hì hì nói: “Tiểu thư yên tâm không có ai đâu, vừa rồi nô tỳ xem rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)