Tần Chân cười khẩy trong lòng, muốn quỳ thì cứ quỳ đi, nhưng lời xin lỗi kiểu này nàng không nhận. Không cần và bị cướp đi là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Nàng có thể không cần nhưng tuyệt đối không muốn thứ của mình bị kẻ khác đoạt mất.
Nàng khẽ lách chân né sang một bên. Tần Văn kinh ngạc mở to mắt, đầu gối chới với giữa không trung một lúc nhưng đã không kịp đứng dậy nữa, cuối cùng vẫn quỳ rạp xuống đất.
“Bịch!” Một tiếng vang khẽ khi đầu gối va chạm với mặt đất.
“Muội muội, muội làm gì vậy!” Tần Tễ vội chạy tới, một tay xốc người dậy, rồi quay sang trừng mắt với Tần Chân: “Nhị muội muội, người muốn hủy hôn là Trình Tự Như, liên quan gì đến Tần Văn, sao muội lại làm khó muội ấy?”
Tần Chân không thèm để ý đến hắn, chỉ cúi người hành lễ với Tần Việt Sơn: “Tổ phụ.”
“Ừ.” Tần Việt Sơn đáp một tiếng, hắn dùng khăn lụa lau mồ hôi trên trán, ánh mắt vừa khôn ngoan vừa lạnh lùng lướt qua mặt từng người, sau đó nói: “Về chép hai chữ ‘hữu ái’ và ‘liêm sỉ’ mười lần, trước bữa trưa phải mang đến thư phòng.”
Tần Việt Sơn nói với Tần Chân: “Nửa canh giờ sau, con đến thư phòng tìm ta.”
Mọi người lần lượt rời đi, chỉ còn Tần Y ở lại.
Hắn ngậm một cọng cỏ đuôi chó trong miệng, tay mân mê chiếc quạt xếp, cười hì hì nói: “Nhị muội muội, việc gì phải làm thế? Nếu muội không thích hắn mà hắn cũng chẳng ưa gì muội vậy nhường đi thì đã làm sao?”
Tần Chân lườm hắn một cái. Hai tay nàng lại đút vào túi áo rồi cất bước đi vào trong viện.
“Không thèm để ý đến ta à?” Tần Y nhướng mày, giọng giễu cợt: “Nhị muội muội, tổ phụ muốn huynh muội chúng ta phải yêu thương nhau, muội ít ra cũng phải nể mặt nhau một chút chứ.”
Đáp lại hắn là một tiếng đóng cửa vang lên đầy dứt khoát.
Tần Y bĩu môi tỏ vẻ không quan tâm: “Vừa trông đã thấy dữ dằn, tính tình lại chẳng tốt chút nào. Nếu ta là tam biểu ca thì ta cũng thích đại muội muội hơn.”
Bên ngoài sân vắng lặng.
Bên trong hoa viên xuất hiện một nam tử trẻ tuổi vóc người tầm trung. Hắn mặc y phục màu xanh đen, từ trên cây mai sát tường nhảy xuống rồi nhanh chóng băng qua hoa viên, vượt tường rào rời khỏi Tần phủ...
Khoảng mười lăm phút sau, người đó đã lên tầng ba của Phong Vũ Các sau đó đi vào phòng trà bên cạnh cầu thang.
Bên trong có bốn nam tử đang ngồi.
Một nam tử trẻ tuổi chớp chớp mắt: “Thất ca, sao rồi, người có thấy được chính chủ không?”
Một nam tử khác lớn tuổi hơn cũng nói: “Lão Thất, Vương gia đang tìm ngươi đấy, mau đi đi.”
Lão Thất rụt cổ lại, vội vàng đi ra ngoài: “Ta đi gặp Vương gia trước, lát về nói sau.”
Cuối hành lang là một căn phòng lớn.
Lão Thất gõ nhẹ hai cái lên cánh cửa gỗ chạm hoa. Một gã sai vặt có dung mạo thanh tú ra mở cửa, hắn ta liên tục nháy mắt ra hiệu.
Nét mặt Lão Thất lập tức trở nên nghiêm nghị, nụ cười bên môi cũng tắt hẳn. Hắn chắp tay bước vào, cất giọng trầm ổn: “Thuộc hạ tham kiến Vương gia.”
Phong Vũ Các được lắp cửa kính nên trong phòng sáng hơn hẳn bình thường.
Chiêu Vương Cảnh Tương Chi ngả người dựa vào lưng ghế, đôi chân dài gác lên bàn giấy, tay trái thong thả vê một con dao nhỏ sắc bén hình lá liễu giữa ngón trỏ và ngón cái.
Lão Thất vô thức sờ lên thái dương bên phải, nơi từng bị con dao này sượt qua khiến một lọn tóc ngắn giờ đang rủ xuống bên tai.
Chiêu Vương nhướng mắt liếc hắn một cái, lạnh lùng hỏi: “Cái chết của Lệ Vương đã điều tra rõ chưa? Tìm được gián điệp Bắc Liêu chưa? Mẫu thân già nhà ngươi đã khỏi bệnh chưa?”
Lưng Lão Thất lại cong xuống thêm vài phần, hắn chắp tay nói: “Vương gia thứ tội.”
“Lắm chuyện!” Chiêu Vương khẽ lật cổ tay, con dao nhỏ hình lá liễu lập tức bay ra sượt qua tai trái của Lão Thất rồi cắm phập vào cánh cửa gỗ.
Lão Thất nhìn một lọn tóc đen từ từ rơi xuống, bất giác thở phào nhẹ nhõm: “Vương gia, Tư Đồ tiên sinh nói tuy đây là chuyện riêng của ngài nhưng để tránh hậu hoạn về sau thì ta vẫn nên đi một chuyến. Thuộc hạ làm xong việc mới đến đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)