“Haiz...” Trình thị vẫn lắc đầu: “Nếu thật sự đơn giản như vậy thì tốt rồi. Yến Lựu Hoa năm ngày nữa sẽ bắt đầu, sáng hôm qua, trưởng công chúa đã gửi thiệp mời đến Tần gia chúng ta.”
Yến Lựu Hoa là yến hội trưởng công chúa Văn Thanh tổ chức hằng năm, cũng là dịp để mọi người xem mắt trong những năm gần đây.
Những người tham gia yến hội phần lớn là các thiếu nữ có thân thế tốt, không muốn gả thấp hoặc những thiếu niên xuất thân không tệ muốn cưới thê tử từ gia đình quyền quý. Ngoài ra còn có những người trẻ tuổi như đích tỷ của Tần Chân, tuy có vị hôn phu nhưng đã qua đời nên muốn nhân cơ hội này tìm kiếm người thích hợp để kết duyên.
Tần Chân hiểu ra: “Yến hội này bắt buộc phải đi sao?”
Trình thị nói: “Bắt buộc phải đi. Hoàng thượng đã hạ chỉ muốn trưởng công chúa tuyển chọn phi tần cho Chiêu Vương.”
Chiêu Vương tên là Cảnh Tương Chi, là đệ đệ cùng mẹ của Kiến Ninh Đế. Tuy chỉ mới 21 tuổi, nhưng hắn lại là nhân vật chủ chốt giúp Kiến Ninh Đế phát động cuộc tấn công Thần Võ Môn để đoạt lấy ngai vàng. Nghe đồn người này võ công cao cường, giết người không ghê tay. Khắp nơi chỉ cần dùng hai chữ "Chiêu Vương" là có thể dọa trẻ con nín khóc ban đêm.
Nàng nhìn Trình thị: “Tại sao nữ nhi bắt buộc phải đi? Mẫu thân đã thử từ chối giúp nữ nhi chưa?”
“A Di Đà Phật.” Trình thị niệm một câu Phật hiệu: “Lúc mẫu thân biết chuyện thì đã không còn đường từ chối nữa rồi. Ba ngày trước, trong tiệc sinh thần ở Tĩnh Vương phủ, trưởng công chúa đã nói chuyện này với lão phu nhân, lão phu nhân bỏ qua việc hỏi ý kiến nhị phòng chúng ta và trực tiếp chọn con rồi.”
Tần Chân cười lạnh trong lòng. Lão phu nhân này quả thực thiên vị đến không thể nói nổi. Trình gia còn chưa từ hôn mà bà ta đã tự ý quyết định, rõ ràng là không coi người của nhị phòng ra gì.
Cũng phải thôi.
Cha nàng văn không hay, võ không giỏi còn huynh trưởng thì ăn chơi lêu lổng, chẳng học hành gì, ai mà thèm để mắt đến họ chứ?
Trình thị là người thông minh, đương nhiên đoán được nàng đang nghĩ gì, bèn khuyên giải: “Người đã từ hôn thì duyên cũng không còn. Được mất tùy duyên, lòng không khó đoán". Trân Trân là người hiểu chuyện, lão phu nhân tuy có hơi bất công nhưng việc làm cũng không thể tính là sai, chỉ là làm khổ con thôi. Hơn nữa, trưởng công chúa nói, Chiêu Vương có lẽ muốn chọn lựa một chút. Con hiểu không?”
Tần Chân đương nhiên hiểu.
Thứ nhất, nàng vừa đến tuổi cập kê. Thứ hai, tam biểu ca muốn từ hôn.
Tóm lại hiện tại nàng đi là thích hợp nhất. Dù sao cũng tốt hơn là để trưởng tỷ khóc lóc không chịu gả còn nàng và tam biểu ca lại trở thành một cặp phu thê bất hòa.
Được thôi.
Chỉ là bị chọn thì cũng dễ giải quyết. Chỉ cần chịu khó suy nghĩ ắt sẽ có cách để giảm xác suất bị chọn trúng.
Trình thị hết lời khuyên nhủ: “Chuyện này là mẫu thân có lỗi với con, con đừng oán hận lão phu nhân. Đứa trẻ biết khóc mới có sữa ăn, con lại thiệt thòi ở cái tính cách của mình. Có chuyện gì con cứ nói với mẫu thân. Ngày mai Trình gia sẽ đến từ hôn...”
“Mẫu thân!” Tần Chân ngắt lời bà: “Chẳng lẽ không phải chúng ta nên đến Trình gia từ hôn sao?”
Trình thị lắc đầu: “Nếu làm vậy, danh tiếng của con sẽ hỏng mất. Nếu Trình gia chủ động từ hôn rồi lại cưới trưởng tỷ của con, con sẽ là người được mọi người đồng tình. Con cũng không đến mức bị người ta nói là trèo cao, không biết điều.”
Tần Chân khẽ mỉm cười: “Trong giới quyền quý có rất nhiều người sáng suốt, chuyện bịt tai trộm chuông này chẳng có ý nghĩa gì cả, mẫu thân tuyệt đối đừng để người khác lừa gạt. Bị nói là nâng cao dẫm thấp, ham trèo cành cao còn tốt hơn là bị người khác xem thường, nói rằng nữ nhi không bằng trưởng tỷ. Hơn nữa, nếu Chiêu Vương vì chuyện này mà chán ghét nữ nhi thì càng tốt cũng coi như một mũi tên trúng hai đích.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)