Ánh nắng chiếu rọi làm khung cửa sổ giấy sáng bừng. Cửa khẽ mở, làn gió cuối xuân mang theo hương hoa sơn chi nồng nàn ùa vào.
Tần Chân đặt bút lông xuống, nàng đợi mực khô rồi cẩn thận gấp đôi tờ giấy Tuyên Thành xếp ngay ngắn vào ngăn kéo.
Ngoài cửa, tiếng bước chân dừng lại. Lưu Ly lên tiếng: “Thưa tiểu thư, phu nhân cho mời.”
“Biết rồi.” Tần Chân khóa ngăn kéo vào và nói: “Vào đi.” Lúc này Lưu Ly mới bước vào, nàng ta nhanh nhảu hỏi: “Tiểu thư có muốn thay y phục không ạ?”
Tần Chân nhìn cổ tay áo còn tinh tươm, đáp: “Không cần, đi thôi.”
Nàng đút hai tay vào túi áo trong rồi thong thả bước ra khỏi thư phòng. Lưu Ly vội vàng theo sát phía sau.
Tần Chân hỏi: “Có biết phu nhân gọi ta đến vì chuyện gì không?”
Sáng nay nàng đã đến chào hỏi. Thông thường, nếu không có việc quan trọng mẫu thân sẽ không gọi nàng lần nữa.
Lưu Ly khẽ lắc đầu: “Nô tỳ không dò hỏi được gì.”
Tần Chân cũng không hỏi thêm.
Hai người ra khỏi cửa sau đó rẽ trái đi dọc con đường hẹp đến chừng bảy tám trượng thì rẽ phải rồi cùng bước vào Tĩnh Tư viện của nhị phu nhân Trình thị.
Trình thị đang ở trong phòng khách. Khi Tần Chân vào thấy bà đang cau mày ngồi trên ghế, sắc mặt thoáng nặng nề.
“Mẫu thân.” Tần Chân cúi người hành lễ, nàng đứng ngay ngắn trước giường La Hán chờ bà lên tiếng.
“Ừ.” Trình thị gật đầu rồi khẽ hất cằm ra hiệu cho nàng ngồi, sau đó bảo mọi người trong phòng lui hết ra ngoài.
Tần Chân ngồi xuống đối diện cầm ấm trà rót đầy hai chén đặt lên bàn nhỏ trước mặt.
Ánh mắt Trình thị vẫn chăm chú nhìn nàng, ẩn chứa vài phần dò xét.
Tần Chân mang nét đẹp hài hòa của cả cha lẫn mẹ. Nàng có vóc dáng cao, đôi chân thon dài, làn da trắng mịn. Gương mặt nàng có hốc mắt hơi sâu, gò má cao và khuôn miệng rộng. Đây đúng là kiểu mỹ nhân sắc sảo, cuốn hút người khác ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Nhưng vẻ đẹp ấy lại bớt đi phần rực rỡ vì nét mặt thường bình thản cộng thêm lối ăn mặc giản dị chỉ toàn màu sắc trầm tĩnh.
Nàng mặc cho bà quan sát, thản nhiên nâng chén trà nhấp một ngụm.
Trình thị khẽ cười nói với giọng bất đắc dĩ: “Lão phu nhân nói quả không sai. Trân Trân tuy tính tình quái gở nhưng lại là đứa điềm tĩnh nhất của Tần gia.”
Trân Trân là nhũ danh của Tần Chân.
“Tổ mẫu quá khen rồi.” Nàng không rõ mẫu thân định nói gì, chỉ dùng ngón tay với lớp chai mỏng khẽ vuốt thành chén sứ men xanh rồi im lặng chờ đợi.
Nàng vốn là người xuyên vào thai nhi, kiếp trước là cảnh sát hình sự. Vì diễn xuất không khéo và sợ bị nghi ngờ nên nàng ít khi mở miệng. Lâu dần, nàng thành đứa trẻ mờ nhạt nhất trong Tần gia: bị trưởng bối bỏ quên, tỷ muội cùng tuổi cũng chẳng mấy quý mến.
Từ năm mười tuổi, nàng dọn ra ở một mình tại một viện nhỏ ngoài hoa viên.
Trình thị chậm rãi mở lời: “Trân Trân đã đến tuổi cập kê, con là đại cô nương rồi. Hôn sự cũng nên sắp xếp thôi.”
Tần Chân gật đầu, hóa ra là chuyện này.
Bà vốn là người tin Phật nên thường ngày chỉ thích thanh tịnh cũng không quan tâm chuyện gì. Hôm nay lại xúc động như vậy hoàn toàn là vì hôn sự của nữ nhi mình bị người khác giành mất, hơn nữa kẻ thay lòng đổi dạ lại chính là người nhà mẹ đẻ mình, điều này khiến bà vừa xấu hổ vừa tức giận.
Tần Chân đi thẳng vào vấn đề: “Mẫu thân, có phải tam biểu ca muốn hủy hôn để cưới đại tỷ không?”
Nàng xếp thứ hai trong Tần gia, đại tỷ Tần Văn bằng tuổi nàng, vị hôn phu từ thuở nhỏ của tỷ ấy đã bệnh mất từ năm kia nên hiện tại đại tỷ vẫn còn độc thân.
“Hóa ra con biết cả rồi.” Trình thị thấy nàng không buồn không vui cũng thở phào nhẹ nhõm: “Trân Trân không đau lòng sao?”
Tần Chân khẽ cong môi: “Nếu huynh ấy không thích con thì việc kịp thời rút lui là chuyện tốt cho tất cả mọi người.”
Nàng là người hiện đại, cực kỳ ghét những mối hôn sự “thân càng thêm thân”. Nếu có thể từ hôn nàng đã làm từ lâu rồi cũng không đến lượt vị biểu ca này thay lòng đổi dạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)