Bình An chào tạm biệt Khâu Thiếu Triết.
“Bình An, em cho tôi số điện thoại đi, nếu không tôi làm sao tìm được em?” Khâu Thiếu Triết đưa điện thoại của mình cho Bình An. Vất vả lắm quan hệ với cô mới phát triển thêm được một bước, sao anh lại có thể bỏ qua cho bất kỳ cơ hội nào bồi dưỡng tình cảm với cô.
Lê Thiên Thần quay đầu lại lạnh lùng liếc nhìn anh, nụ cười thật cứng nhắc, “Cậu Khâu, nếu có chuyện gì Bình An sẽ tìm cậu.”
“Tốt.” Khâu Thiếu Triết tặng cho Lê Thiên Thần một ánh mắt đắc ý, cười he he gật đầu.
Sắc mặt Lê Thiên Thần tối sầm, cùng Bình An rời khỏi bệnh viện.
“Khâu Thiếu Triết này nhìn là đã biết không có ý tốt gì, em không nhất thiết phải đối xử tốt với anh ta như vậy. Nếu muốn báo ân, chú Phương tự nhiên sẽ bồi thường bọn họ.” Lê Thiên Thần vẫn còn đang tức anh ách trong bụng việc Khâu Thiếu Triết cố ý ra vẻ gần gũi với Bình An ngay trước mặt anh nên giọng nói có chút cứng rắn.
Bình An buồn cười nhìn anh ta. Ghen đi, ghen đi, trong lòng chua xót đi. Đáng đời!
“Anh Thiên Thần, Thiếu Triết đã cứu tôi, chẳng lẽ đó cũng là không có ý tốt? Ai có ý xấu lại dám đứng ra cản axit sunfuric dùm người khác đây.”
“Sao anh ta lại xuất hiện ở đó đúng lúc vậy? Chẳng lẽ không thể là anh ta tự biên tự diễn sao?” Lê Thiên Thần nói, vốn chỉ là nói lẫy, nhưng sau khi nói ra thì càng nghĩ càng cảm thấy rất có khả năng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


