Lê Thiên Thần đi tới phòng Bình An, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, vừa nhìn vào liền thấy Bình An nằm ngủ nghiêng trên chiếc giường trắng, cái chăn bằng tơ tằm trắng đắp lên nửa gương mặt cô chỉ để lột ra cái trán trơn bóng cùng chiếc mũi thanh tú khéo léo. Giấc ngủ của cô dường như không được yên ổn lắm bởi đôi mày thanh tú đang nhẹ chau lại.
Anh rón rén đến gần ngồi xuống mép giường, ánh đèn nhu hòa đầu giường đọng trong mắt anh phản xạ ra tia sáng lấp lánh, anh cụp mắt xuống thâm tình lưu luyến ngắm nhìn cô.
Cô gầy đi không ít, khuôn mặt vốn tròn trịa kiểu trẻ con sau lần ngã bệnh đó đã không thấy tăm hơi, cằm nhọn ra, khuôn mặt chỉ còn nhỏ cỡ bàn tay, ít đi mấy phần ngây thơ ngoan ngoãn, nhiều thêm mấy phần thành thục điền đạm. Nhưng cho dù cô thế nào, một cái nhăn mày, một nụ cười của cô cũng đều làm cho anh thấy quyến luyến.
Không phải là anh không hối hận! Lúc cô còn yêu anh thì anh tìm đủ lý do để cho mình không bị cô hấp dẫn, cho rằng mình thờ ơ với cô, nhưng hóa ra trong lúc vô tình cô đã chiếm cứ vị trí lớn nhất trong lòng anh.
Anh rất muốn giữ lại vẻ tốt đẹp của cô, nhưng đã đánh mất lòng cô rồi thì liệu anh còn có thể dùng được gì để giữ cô lại bên cạnh anh?
“Bình An...” Anh sửa lại góc chăn cho cô, nhỏ giọng nỉ non, “Anh hối hận rồi, em có thể cho anh thêm một cơ hội không. Anh sẽ không làm cho em thương tâm nữa đâu.”
Anh chăm chú nhìn cô thật sâu trong chốc lát rồi mới chậm rãi đứng dậy, nhẹ chân rời khỏi phòng.
Nệm lõm xuống giờ đã khôi phục sự bằng phẳng, tiếng đóng cửa rất nhỏ truyền vào tai, Bình An từ từ mở mắt, bình tĩnh đau thương nơi đáy mắt cô không tiếng động chảy xuôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


