Giữa trưa ngày thứ hai, Bình An liền nhận được điện thoại của Trình Vận, là hẹn cô trưa mai ăn cơm chung, đối với chuyến đi đến Hàn Quốc không hề nhắc đến, trong lòng Bình An không có dự cảm tốt.
Mới vừa ngắt điện thoại, điện thoại của Ôn Triệu Dung lại tới, bảo Bình An đến dưới lầu kí túc xá, anh đang ở bên ngoài chờ cô.
Đã mấy ngày chưa từng thấy qua Ôn Triệu Dung rồi, nghe nói Ôn đại thiếu gia đã xảy ra chuyện, hôm nay tập đoàn Ôn thị trên dưới hỗn loạn. Làm bạn, Bình An đương nhiên là muốn bày tỏ một chút quan tâm, đáng tiếc điện thoại của Ôn Triệu Dung không gọi được, cho dù cô gọi điện thoại đến Ôn gia, cũng không tìm được anh.
Ôn gia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, người bên ngoài không ai biết, ngay cả đám chó săn truyền thông cũng đào không ra được.
Bình An vội vàng xuống lầu, lúc thấy Ôn Triệu Dung, cô thiếu chút nữa cũng không nhận ra được.
Vốn là trong sáng như ánh mặt trời, nay lại có thêm tiều tụy tối tăm, cặp mắt trũng hãm sâu, sắc mặt cũng không quá đẹp mắt, tóc có chút xốc xếch, mặc Âu phục màu đen, ba nút áo trên cổ áo đã cởi ra, nửa người cũng tựa tại trên lan can sắt, mặc cho ánh mặt trời chiếu vào trên mặt anh, chói mắt đến mức không thể nhìn rõ mặt anh.
”Học trưởng......” Bình An đi tới bên cạnh anh, cẩn thận kêu một tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


